Thập Niên 70: Trọng Sinh Vả Mặt Chồng Cũ, Cướp Lại Không Gian Bàn Tay Vàng - Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-02-16 01:22:52
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vừa múc nước lên, Triệu Lan Chi về đến nơi, trong lòng còn ôm mấy quả dưa phỉ thúy xanh mướt.

Thôn Tô Gia ở Công xã Trường Thanh coi là một thôn khá giả, ngoài trồng các loại lương thực, còn trồng một mảnh ruộng dưa phỉ thúy.

Xã viên dư dả bình thường cũng sẽ bỏ tiền đổi vài quả về cho nhà giải khát, còn đợi khi thu hoạch thống nhất sẽ đưa đến công xã bán, cũng thể đem cho thôn một khoản thu nhập thêm.

Đôi khi nhà khách hoặc cỗ bàn, món dưa phỉ thúy cũng là thứ nhất định mua.

"Mẹ, về ạ."

"Nhiễm Nhiễm, con múc nước gì đấy?"

"Chị dâu cả chị dâu hai ở ngoài đồng về, con múc ít nước cho các chị lau mặt. Mẹ, dưa phỉ thúy thả xuống giếng ngâm cho mát đúng ạ? Mẹ cứ để đấy con cho."

Tuy tủ lạnh, nhưng dưa phỉ thúy thả xuống giếng ngâm một lúc vớt lên, ăn cũng mát lạnh, sảng khoái.

Triệu Lan Chi chẳng thấy chuyện con gái múc nước cho chị dâu rửa mặt gì to tát, ngược còn thấy con gái hiểu chuyện hơn : "Nhiễm Nhiễm ngoan thật."

Bà đặt dưa phỉ thúy xuống đất, dặn dò: "Dội nước qua hẵng thả xuống giếng."

Trên vỏ dưa phỉ thúy còn dính ít đất và bụi.

Triệu Lan Chi lúc hái ít rau cho Thời Vân Tiêu, bà đồng hái thêm một ít về, Hoàng Thúy Thúy bèn xách hai cái rổ rau lên núi hái nấm.

Tô Thanh Nhiễm cũng định theo, nhưng Triệu Lan Chi cản , con gái suýt chút nữa c.h.ế.t trong núi, trong thời gian ngắn bà dám để con gái lên núi nữa.

Tô Thanh Nhiễm hết cách, đành ở trong bếp giúp nhặt rau.

Triệu Lan Chi xót con: "Nhiễm Nhiễm, con ngã thì nghỉ ngơi cho khỏe , trong bếp với hai chị dâu con là ."

Lưu Tiểu Diễm cũng : " đấy em gái, em về phòng nghỉ ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-13.html.]

Tô Thanh Nhiễm đương nhiên chịu: "Mẹ, chị dâu cả, giờ tinh thần con lắm! Hơn nữa đồng chí Thời là ân nhân cứu mạng của con, bữa cơm hôm nay cứ để con cho."

"Con á?" Triệu Lan Chi tin tưởng con gái , tuy bình thường con gái cũng nấu cơm, nhưng đều là mấy món thường ngày, mấy món lớn như hôm nay bao giờ, chỗ thịt đều quý giá lắm đấy.

"Mẹ, đây nhà khách con cũng thấy nhiều , con mà!"

Tô Thanh Nhiễm nghiêm túc , kiếp để lấy lòng Lục Cảnh Hiên, cô tốn bao tâm tư nghiên cứu nấu nướng, cũng coi như chút thành tựu.

Triệu Lan Chi nửa tin nửa ngờ, nhưng cũng đả kích sự tự tin của con gái: "Được , con cứ thử một món xem , thì ."

"Vâng!"

...

Mùa hè mặt trời xuống núi muộn, gần năm giờ mà nắng bên ngoài vẫn còn khá gay gắt.

Tô lão đại, Tô lão nhị về đến nơi, tay xách theo mấy con cá chép, mấy đứa nhỏ cũng lon ton theo , quần áo ướt sũng còn dính ít bùn đất.

Tứ Nha hai tay bưng mấy con tôm to đầu, tay chân tôm đ.â.m cho đau đến nhe răng trợn mắt, mặt cũng dính bùn.

Mấy đứa lớn hơn một chút cũng y hệt, con gái thì đỡ hơn chút, con trai còn cởi cả áo để đựng tôm cá.

Triệu Lan Chi kêu lên "Ối giời ơi": "Mấy đứa về đấy? Làm bẩn hết cả ngợm , mấy con khỉ con , bà thấy chúng mày ăn đòn ?"

Tô Đại Hổ lớn tuổi nhất, cũng chút chuyện , thấy khả năng ăn đòn, nó liền gào lên: "Là chú hai bảo bọn cháu đấy ạ!"

"Chú hai bảo sông bắt ít tôm cá món đãi khách! Bà đ.á.n.h thì đ.á.n.h chú hai !"

Tô Tuấn Trạch sặc sụa, cái thằng Tô Đại Hổ , đúng là bán chú nó chút do dự.

Tô Viễn Phong: "Mẹ, con và thằng hai ở ngay bên cạnh, Đại Hổ chúng nó ."

 

 

Loading...