Thập Niên 70: Trọng Sinh Vả Mặt Chồng Cũ, Cướp Lại Không Gian Bàn Tay Vàng - Chương 122

Cập nhật lúc: 2026-02-16 01:26:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Chị mà ý định đó, thì chúng phía bàn bạc, thế nào?"

Tô Thanh Nhiễm: "Đại ca các là ai?"

"Chị hỏi nhiều thế gì, gặp là ."

"Ai lừa ? ."

Gã đàn ông thấp bé "" một tiếng, chút bất lực: "Bà cô ơi, đại ca bọn Á, bao giờ ?"

"Đại ca chợ đen đây tên !"

Gã đàn ông thấp bé cạn lời cô một cái: "Sân của tên sớm hốt , đắc tội , lăn lộn ở công xã Trường Thanh nữa, đại ca bọn thâu tóm chỗ , bây giờ cả cái công xã Trường Thanh đều là sân của Á bọn !"

Anh Á?

Tô Thanh Nhiễm kiếp hình như từng một chuyện, khi mở cửa năm 78, một lứa ăn phát tài đều trở thành những "hộ mười ngàn tệ" (vạn nguyên hộ) sớm nhất của công xã Trường Thanh, trong đó nổi tiếng nhất tên là Chu Á An, chỉ là cái " Á" với Chu Á An cùng một .

"Chị ?"

"Đi, giúp thu dọn đồ đạc chút."

"... ."

Để tiết kiệm thời gian để đại ca đợi lâu, gã đàn ông thấp bé nghĩ nghĩ vẫn giúp Tô Thanh Nhiễm thu dọn đồ đạc một chút.

Tô Thanh Nhiễm theo quẹo trái rẽ trong con ngõ nhỏ hẹp, đến đoạn đường cuối cùng còn yêu cầu bịt mắt: "Đây là quy tắc của bọn , đại tỷ chị thông cảm chút."

Người bình thường đúng là mấy lời ngon ngọt , thích thì thích thì đừng , nhưng đại tỷ cho cảm giác khác biệt, bất giác liền .

Tô Thanh Nhiễm cũng gì, cứ điểm của đại ca chợ đen chắc chắn thể để một lạ mới quen , cô tự bịt vải đen lên mắt, đó gã đàn ông thấp bé dùng một cái gậy dắt cô , là một hồi bảy rẽ tám quẹo.

Qua vài phút, Tô Thanh Nhiễm cuối cùng cũng thấy tiếng gã đàn ông thấp bé: "Được đại tỷ, vải đen thể tháo xuống ."

"Cậu tên gì?"

Cuối cùng cũng thấy ánh sáng, Tô Thanh Nhiễm cảm thấy ánh sáng bên ngoài chút ch.ói mắt, cô theo bản năng dùng tay che mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-122.html.]

"Gọi là Khỉ Lùn là ."

Tô Thanh Nhiễm nhịn nhếch khóe miệng, Khỉ Lùn? Hắn vóc dáng quả thực cao, hơn nữa gầy gò, quả thực giống con khỉ, cái tên đặt ngược xác đáng.

"Đại tỷ, chị tên gì?"

"Gọi là chị Hứa là ."

"Chị Hứa, theo ." Trong lúc chuyện, bọn họ một cái sân nhỏ, cái sân giống chỗ ở của bình thường, ngờ đại ca chợ đen lấy nơi như thế cứ điểm.

"Khỉ Lùn về !"

Trong sân còn mấy đang xếp hàng, hàng hóa trong sân xếp cao ngất, đều dùng vải dầu che , bên trong là cái gì.

"Đây là ai thế, Khỉ Lùn dẫn về đây?"

"Chắc là bán bột mì trắng ."

"Chắc là thế."

"..."

Tô Thanh Nhiễm để ý đến những tiếng chuyện đó, Khỉ Lùn ngược chào hỏi bọn họ một tiếng dẫn Tô Thanh Nhiễm về phía trong nhà, đến cửa dừng bước gõ cửa: "Đại ca, là em Khỉ Lùn đây, em dẫn về ."

"Vào ."

Trong phòng truyền đến giọng của một đàn ông, trầm thấp đầy đặn, qua thế mà trẻ tuổi ngoài ý .

"Kẽo kẹt..."

Cánh cửa gỗ cũ kỹ phát tiếng vang khiến ghê răng, Tô Thanh Nhiễm xong liền thấy một đàn ông đầu đinh đang ghế uống .

Hắn mặc áo ba lỗ màu đen, hai cánh tay lộ ngoài còn cơ bắp rắn chắc, da màu đồng cổ, nhưng mặt thế mà khá tuấn tú, là kiểu tướng mạo góc cạnh rõ ràng tính tấn công, thoạt sẽ thấy hung dữ.

Tô Thanh Nhiễm qua xong, đôi mắt sắc bén của cũng chằm chằm tới, đ.á.n.h giá Tô Thanh Nhiễm một lượt, đặt chén xuống, thẳng vấn đề hỏi: "Loại bột mì trắng chất lượng đó, chị còn bao nhiêu hàng?"

 

 

Loading...