"Ấy nhiều chuyện nhà chị thế, em gái, nhà em mấy đứa ?"
"Em á, hai đứa, đầu là trai thứ là gái."
"Mới hai đứa , thế thì ít nhỉ, đẻ thêm mấy đứa nữa?"
"Đẻ nhiều hại chịu nổi chị ạ."
"Cũng , đàn bà chửa đẻ đúng là chịu tội..."
"Thím ơi, tiền gửi thím." Lệ Lệ đưa một xấp "Đại đoàn kết" cho Tô Thanh Nhiễm, Tô Thanh Nhiễm nhận lấy cất túi: "Được , chị Trương, thế em đây."
"Em gái, bao giờ em qua? Đống hàng chị đoán chừng hai ngày là bán hết."
Trương Quế Phân lên vài bước đến bên cạnh Tô Thanh Nhiễm, hạ thấp giọng .
"Thế thì thứ sáu tuần ."
Hôm nay cũng là thứ sáu, đúng một tuần, thời gian dài ngắn khéo, nếu cô một hai ngày kiếm nhiều hàng thế cũng đáng ngờ.
"Được, thế chị đợi em ở nhà."
...
Tô Thanh Nhiễm từ ngõ Hoa Đào định về phía chợ đen, lương thực rau quả trong gian của cô đều chín cả , định mang những thứ đến chợ đen bán .
Đứng con ngõ trống , Tô Thanh Nhiễm khổ, cái chợ đen chẳng lẽ dẹp tiệm hẳn ?
Cô cảm thấy là đổi địa điểm thì đúng hơn, chỉ cần thì sẽ nhu cầu, nơi giao dịch như chợ đen thể nào đoạn tuyệt , đáng tiếc cô kênh thông tin, ngóng địa điểm giao dịch đổi .
Cô đang định rời , con phố đối diện đột nhiên gọi cô: "Ơ kìa, đại tỷ!"
Tô Thanh Nhiễm đang gọi , đầu cũng ngẩng tiếp tục về phía , cho đến khi đuổi tới mặt cô, cô mới ngạc nhiên chỉ : "Cậu gọi ?"
"Cậu là?"
Người đàn ông hạ thấp giọng: "Lần ở trong đó, mua đồ chỗ chị, nhưng quấn khăn che mặt, chị còn nhớ ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-119.html.]
Anh thế Tô Thanh Nhiễm liền nhớ , đôi mắt đúng là quen, nhưng cô dễ dàng tin tưởng, nhỡ là của ủy ban cách mạng cố ý lừa cô thì .
"Cậu nhận nhầm đúng ? Đừng cản đường , về nhà."
Người đàn ông cũng chút mắt , suy nghĩ một chút liền hiểu , hiện tại ủy ban cách mạng vì bắt thể là từ thủ đoạn: "Đại tỷ, là mua nấm tuyết chỗ chị đây, kẻ l.ừ.a đ.ả.o ."
Tô Thanh Nhiễm hiểu rõ, giả bộ ngạc nhiên: "Là trai trẻ, khéo thật."
Thấy đại tỷ cuối cùng cũng thừa nhận, Tất Tuấn Nghiệp thở phào một : "Thực dám giấu, đại tỷ, chuyên tâm đến tìm chị đấy."
"Cậu vẫn mua nấm tuyết ?"
"Vâng, vợ bảo ăn nấm tuyết mua chỗ chị xong, thoải mái hơn nhiều, cô mỗi ngày một đóa, mấy ngày là ăn hết ."
Tất Tuấn Nghiệp khổ, chuyện chợ đen hồng vệ binh hốt trọn ổ cũng , để tránh đầu sóng ngọn gió, dạo gần đây vẫn qua .
Mãi đến hôm nay ngóng địa điểm giao dịch mới bên , dạo một vòng quanh đó đều tìm thấy đại tỷ .
Anh thực sự hết cách đành đến chỗ cũ lượn lờ, ngờ thế mà gặp thật!
"Đại tỷ, chẳng lẽ chị bọn họ đổi địa điểm ?"
"Giờ ." Trong lòng Tô Thanh Nhiễm khẽ động: "Chàng trai trẻ, bộ dạng thế , chắc là chỗ mới ở nhỉ."
"Vâng, đại tỷ nếu tin tưởng , thể cho chị."
"Tin tin ." Có thật , cô tự qua xem là .
"Ngõ Hạnh Hoa về phía bắc một trăm mét, rẽ một cái thẳng về phía ..."
Nói vị trí cụ thể xong, Tất Tuấn Nghiệp Tô Thanh Nhiễm với ánh mắt mong chờ: "Đại tỷ, trong tay chị còn bao nhiêu nấm tuyết?"
Tô Thanh Nhiễm hề hề: "Chỗ ít, giờ dẫn đến chỗ mới , giao dịch bên ngoài nguy hiểm quá."
"Được, thế , đại tỷ chị theo ."