Hoàng Thúy Thúy bên xám xịt trở về nhà họ Tô, phát hiện trong nhà chẳng ai, cô khỏi kỳ lạ, đang giờ nghỉ trưa, chạy hết ?
Kéo hàng xóm hỏi một câu, mới cả nhà thế mà đều chạy đến nhà họ Lục !
Tô Thanh Nhiễm ăn cơm xong liền theo cha đến nhà họ Lục, cô tìm Kiều Mạn Tuyết, chính xác mà , cô dạy dỗ Kiều Mạn Tuyết.
Kiều Mạn Tuyết khắp thôn Tô Gia tung tin đồn về cô, cô còn tát Kiều Mạn Tuyết một cái, giờ bản cô tin đồn, tới tận cửa dạy dỗ một trận là hợp lý.
Nếu thực sự hỏi han, coi như thấy, thế mới là đáng ngờ!
Lục Cảnh Hiên thấy Tô Thanh Nhiễm tới, tưởng là cô đến tìm , mặt lập tức hiện lên nụ : "Thanh Nhiễm..."
Kiều Mạn Tuyết bên cạnh từ lúc Tô Thanh Nhiễm xuất hiện vẫn luôn chằm chằm phản ứng của Lục Cảnh Hiên. Thấy , trong lòng cô dâng lên một ngọn lửa giận, lập tức dậy chất vấn Tô Thanh Nhiễm: "Cô đến nhà gì? Cô..."
Cô còn dứt lời, cảm nhận một mùi hoa thơm ngát ập mặt, đó là một tiếng tát tai giòn giã.
"Á!"
Kiều Mạn Tuyết ôm mặt hét lên: "Dựa mà cô đ.á.n.h ?"
Lục Cảnh Hiên cũng nhíu mày: "Tô Thanh Nhiễm, cô điểm dừng !"
Kiều Mạn Tuyết xoa má đau rát, trong một ngày tát hai cái, mặt cô đến giờ vẫn còn sưng.
Cô trừng mắt Tô Thanh Nhiễm đầy oán độc, giơ tay định đ.á.n.h trả, Tô Thanh Nhiễm một tay tóm lấy cổ tay cô giật mạnh sang bên cạnh.
"Buông ! Buông !"
"Buông cô !" Lục Cảnh Hiên xông lên gỡ tay Tô Thanh Nhiễm, Tô Tuấn Trạch chắn mặt Tô Thanh Nhiễm: "Cái thằng hèn , bản lĩnh thì nhào vô tao!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-107.html.]
"Tránh !" Lục Cảnh Hiên lạnh lùng quát lớn.
Tô Tuấn Trạch khẩy: "Không tránh."
Lục Cảnh Hiên bó tay với gã vai u thịt bắp Tô Tuấn Trạch: "Tô Thanh Nhiễm, thím Triệu tát Tiểu Tuyết một cái , giờ cô còn đến đ.á.n.h cô , quá đáng lắm ?"
Tô Thanh Nhiễm lạnh: "Mẹ là để chống lưng cho , giờ bản qua tìm cô tính sổ, vấn đề gì ?"
"Cô... Nếu cô thế là gây sự chú ý của , thì khuyên cô an phận chút ! thích loại phụ nữ phẩm hạnh như cô." Lục Cảnh Hiên trong lòng luôn cho rằng Tô Thanh Nhiễm buông bỏ , nên mới tới tận cửa gây sự.
Cho nên trong lòng tức giận, nhưng nhiều hơn là sự đắc ý.
"Xùy..." Tô Tuấn Trạch đảo mắt xem thường: "Thảo nào là vợ chồng, vợ mày cả ngày việc chính, chỉ đặt điều lưng, mày cũng đầu óc tỉnh táo, từ khi hủy hôn với mày, đến nhà tao dạm ngõ mòn cả bậc cửa, ai thèm gây sự chú ý của mày hả thằng điên."
"Anh..."
"Đủ !" Người lên tiếng là ông cụ Lục, ông chống gậy dậy, ánh mắt nghiêm khắc liếc Kiều Mạn Tuyết, khi sang Tô Thanh Nhiễm trở nên hiền từ: "Thanh Nhiễm, ông mặt đứa cháu dâu nên nết xin cháu, chuyện là nó sai, cháu đ.á.n.h nó là đúng."
Triệu Lan Chi "" một tiếng, vội vàng xua tay: "Ông cụ dám thế, Thanh Nhiễm nhận nổi , nhưng mà cô cháu dâu nhà ông đúng là cần dạy bảo cho t.ử tế, nếu còn để thấy nó Thanh Nhiễm ở bên ngoài, sẽ dễ dàng bỏ qua cho nó !"
"Lời thím Triệu , cháu thấy ? Xin Thanh Nhiễm , chuyện coi như bỏ qua."
Thấy ông cụ Lục dùng ánh mắt ép buộc , Kiều Mạn Tuyết chỉ thấy trong n.g.ự.c đè nén một cục tức, cái lão già sắp c.h.ế.t đúng là hỏng não !
Cô mới là cháu dâu ông , là nhà họ Lục!
Ông thế mà sang bênh ngoài, còn bắt cô xin Tô Thanh Nhiễm!