"Hu hu hu..." Nhị Hổ câu bắt đầu lóc.
...
Thôn Long Văn, nhà họ Hoàng.
Người nhà họ Hoàng từ ngoài ruộng về ném liềm sang một bên liền vật đất, còn chút sức lực nào.
Chị dâu cả nhà họ Hoàng liếc cô em chồng đang thở hồng hộc: "Ái chà, đúng là mệt c.h.ế.t , đến ngón tay cũng chẳng động nữa."
Chị dâu hai cũng phụ họa: "Chứ còn gì nữa, cái vụ thu hoạch mà, đúng là mệt! Ê cô út, nhà chồng cô chắc cũng thu hoạch đấy, cô vẫn nên mau về giúp đỡ , với cả tuần , nhà họ Tô cũng chẳng ai đến đón cô..."
Hoàng Thúy Thúy bật dậy: "Mẹ, con nấu cơm đây."
"Vẫn là con gái út của hiếu thảo." Mẹ Hoàng gật đầu với cô , chỉ hai cô con dâu mắng: "Chúng mày lười thôi, còn bắt em út lấy chồng về hầu hạ chúng mày nữa !"
"Mẹ, chúng con cũng mệt mà. Hơn nữa cô út cứ ở lỳ nhà , con cũng sợ cô tự nhiên, kiếm chút việc khi hơn."
"Chúng mày..."
"..."
Hoàng Thúy Thúy mấy tranh cãi, trong lòng dấy lên nổi nửa phần d.a.o động.
Mấy ngày nay cô đều trải qua như thế, cô cũng thật lòng bất bình cho cô , chỉ là tìm bậc thang cho mấy bà chị dâu xuống thôi. Nếu là , cô chắc chắn ở đây nữa, lập tức về nhà chồng ngay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-105.html.]
cô gây gổ với cô em chồng, nhà chồng ai nấy đều bênh vực cô em chồng, cô mới thèm xin cái con Tô Tri Thu !
Cho nên cho dù ban ngày cô xuống ruộng việc, về nhà còn nấu cơm, cũng chỉ đành ngậm bồ hòn ngọt.
Điều kiện nhà họ Hoàng bình thường, cho dù là mùa thu hoạch cũng chẳng thức ăn ngon gì, tuần cô mang thịt về sớm ăn sạch sành sanh chẳng còn tí cặn nào.
Thịt cô tự bỏ tiền mua ăn hai miếng còn sắc mặt mấy bà chị dâu, Hoàng Thúy Thúy lúc đó thật sự hất bàn bỏ , nhưng cô dám, vì cô nhà đẻ căn bản sẽ chiều cô .
Làm qua loa mấy món, nướng mấy cái bánh, dọn lên bàn ăn.
Chị dâu cả Hoàng dùng đũa gẩy gẩy mấy cọng rau lõng bõng nước, bĩu môi: "Giờ đang vụ thu hoạch, đúng là lúc cần dùng sức, ngày nào cũng ăn cái thứ cơ thể chịu nổi!"
Mắt chị dâu cả Hoàng đảo một vòng: "Cô út, thằng Tuấn Trạch nhà cô săn b.ắ.n , còn biếu nhà một con gà rừng, là cô về nhà xuống nước với chú , bảo chú lên núi xem . Cô xem mấy đứa cháu cô gầy trơ cả xương , cha với cũng lớn tuổi, thu hoạch mệt thế mà chẳng tí dầu mỡ nào bụng, nhỡ cơ thể quỵ xuống thì ."
Mẹ Hoàng gì, chỉ con gái đầy mong đợi.
Hoàng Thúy Thúy siết c.h.ặ.t lòng bàn tay, giọng lí nhí: "Con về."
"Rầm..."
Cha Hoàng nãy giờ lên tiếng đập mạnh đôi đũa xuống bàn, đáy mắt ngậm chút lửa giận: "Đó là nhà chồng mày, chồng con mày đều ở đó, mày về mà cứ ở lì nhà đẻ thì cái thể thống gì! Mày ngoài mà xem cả cái thôn Long Văn ai như mày , bao nhiêu chạy tới hỏi mày xem mày với thằng Tuấn Trạch , cãi , mày để xem chuyện của cái nhà lắm hả?"
Hoàng Thúy Thúy cúi gằm đầu, nước mắt lã chã rơi xuống: "Con giúp gia đình việc , con đồng về còn nấu cơm giặt giũ cho cả nhà nữa cơ mà! Con cũng là nhà họ Hoàng, dựa con ở đây?"
"Mày họ Hoàng, nhưng giờ mày gả sang nhà họ Tô, mày là nhà họ Tô , hộ khẩu của mày đều ở bên đó, giờ mày ở nhà ăn khẩu phần lương thực của chị mày mỗi ngày, mày chút việc chẳng là đương nhiên ? Trước mùa thu hoạch mày về giúp đỡ, trong nhà chẳng vẫn như thường đấy ?"