Thập Niên 70: Trọng Sinh Vả Mặt Chồng Cũ, Cướp Lại Không Gian Bàn Tay Vàng - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-02-16 01:22:40
Lượt xem: 19
"Cha, bà mắc bệnh nan y , việc gì tốn tiền chữa trị cho bà chứ?"
"Hơn nữa nếu bà cứ chen ngang giữa cha và , hai cũng đến nỗi tình mà thể thành thuộc!"
Trong một phòng bệnh VIP, một thiếu niên bên giường, ánh mắt phụ nữ giường bệnh đầy vẻ chán ghét, cứ như mặt là thứ rác rưởi dơ bẩn khiến buồn nôn.
Tô Thanh Nhiễm tựa đầu giường, cổ tay trắng bệch nổi lên những đường gân xanh, thần sắc cô tê liệt, dường như c.h.ế.t lặng tất cả những điều .
"Bà điếc ? Cũng cái bộ dạng hiện giờ của xem, điểm nào xứng với cha !" Lục Khâm thấy cô như , trong lòng càng thêm bực bội.
"Bà là cái đồ đàn bà độc ác còn giả tạo, chiếm cái ghế Lục phu nhân bao nhiêu năm nay, nếu điều thì mau ch.óng ly hôn với cha !"
"Tiểu Khâm, ai dạy con năng như thế? Dù nữa, cô cũng là nuôi của con!" Kiều Mạn Tuyết hờn dỗi ấn nhẹ thái dương Lục Khâm. Cô khoác chiếc áo khoác len cashmere màu lông lạc đà, mái tóc đen dài chăm chút tinh tế quý phái.
Rõ ràng gần bốn mươi tuổi, nhưng làn da cô vẫn mịn màng bóng loáng như ngọc mỡ cừu, năm tháng dường như chẳng để dấu vết gì gương mặt , khác một trời một vực với Tô Thanh Nhiễm hiện tại.
Lục Khâm nhíu c.h.ặ.t đôi lông mày non nớt: "Mẹ, con sai chỗ nào? Rõ ràng là bà điều! Cha đối xử với bà như thế, mà bà đủ thì chớ, còn khắp nơi tung tin đồn về hai !"
Bàn tay chăn của Tô Thanh Nhiễm siết c.h.ặ.t, dù những lời châm chọc vô , nhưng trong lòng vẫn kìm dâng lên nỗi hận thù nồng đậm!
Cô và Lục Cảnh Hiên là thanh mai trúc mã lớn lên bên , đó Lục Cảnh Hiên bộ đội, khi hứa hẹn ba năm sẽ về cưới cô.
Vì lời hứa đó, cô từ chối vô đám xem mắt, kết quả nhận tin thương ở chiến trường, hỏng mất khả năng đàn ông, thể sinh con.
dù , cô vẫn gả cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-1.html.]
Cưới bao lâu, Lục Cảnh Hiên bế về một đứa trẻ, chính là Lục Khâm. Cô coi Lục Khâm như con đẻ, dốc hết sức cho nó cuộc sống nhất.
cô ngàn vạn ngờ tới, Lục Khâm là con ruột của Lục Cảnh Hiên và Kiều Mạn Tuyết!
Mãi về cô mới vỡ lẽ, thì Lục Cảnh Hiên lòng đổi từ lâu!
Kiều Mạn Tuyết là đại tiểu thư nhà tư bản, ở cái thời đại đó, tư bản là đối tượng đ.á.n.h đuổi, Lục Cảnh Hiên dám cưới cô , nên mới tính kế lên đầu cô!
Từ đầu đến cuối, Tô Thanh Nhiễm cô chỉ là con ngốc lôi tấm bia đỡ đạn!
Cái gì mà thể sinh con? Rõ ràng là cái cớ bịa để biểu thị lòng trung thành với Kiều Mạn Tuyết!
Không chỉ thế, cô còn công cốc nuôi con trai cho suốt hai mươi năm!
Mấy hôm cô vô tình phát hiện sự thật, vốn định trả thù một trận trò, nhưng Lục Cảnh Hiên giờ quyền cao chức trọng.
Thế là sai tiêm t.h.u.ố.c cho cô, đợi khi tỉnh , cô trong bệnh viện.
Tô Thanh Nhiễm cảm nhận cơ thể ngày càng suy yếu, lẽ cô sắp c.h.ế.t đến nơi ...
"Cả đời chuyện hối hận nhất chính là nuôi lớn , cái thứ con hoang khiến buồn nôn như , mặt mũi gì mà chỉ trích ? Cút ngay ngoài cho ! Cút!"
Từ khi thế của Lục Khâm, tình cảm trong lòng Tô Thanh Nhiễm dành cho nó lập tức tan thành mây khói, trong đôi con ngươi đen láy chỉ còn sự chán ghét tột cùng.
"Bà! Cái đồ đàn bà đê tiện!" Lục Khâm thẹn quá hóa giận: "Đáng đời cả nhà bà c.h.ế.t hết!"