Thập Niên 70: Trọng Sinh Trở Lại Trước Buổi Xem Mắt, Được Thủ Trưởng Vừa Gặp Đã Yêu - Chương 461: Anh Chui Vào Mắt Tiền Rồi À

Cập nhật lúc: 2026-01-29 19:39:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Anh trai và bố của Ngọc Uyển Tô thuê bên ngoài, trong nhà chỉ còn hai con.

 

Mẹ Ngọc tính tình cởi mở, Bùi Đình Đình ở chung với bà vô cùng vui vẻ.

 

Vừa về đến nhà, Ngọc liền bắt một con gà, tối hầm để chiêu đãi Bùi Đình Đình.

 

Bùi Đình Đình nghĩ sẽ chơi ở tỉnh Vân 10 ngày, liền lấy 500 đồng đưa cho Ngọc, tiền ăn ở trong thời gian .

 

Mẹ Ngọc tức giận: “Tiểu Đình, chẳng lẽ Uyển Tô đến nhà cháu chơi, cháu cũng thu tiền con bé ?”

 

Lời , Bùi Đình Đình đành thu tiền về.

 

“Vậy thời gian , phiền dì chăm sóc cháu ạ.”

 

Mẹ Ngọc : “Trong nhà chỉ dì và Uyển Tô, chán lắm, cháu đến để trong nhà náo nhiệt hơn một chút.”

 

Ngọc Uyển Tô lập tức vạch trần lời : “Mẹ, thể đừng đáng thương như , rảnh rỗi là xâu chuỗi cửa, đ.á.n.h bài, khiêu vũ, chán.”

 

Mẹ Ngọc trừng mắt con gái: “Con thể đừng lúc nào cũng vạch trần ?”

 

Ngọc Uyển Tô bảo Bùi Đình Đình nghỉ ngơi một chút, đợi đến tối, tham gia lửa trại.

 

 

Sau bữa tối, Ngọc Uyển Tô lấy quần áo của cho Bùi Đình Đình .

 

Thay trang phục dân tộc, đội mũ bạc, Bùi Đình Đình lắc một cái, biến thành thiếu nữ dân tộc thiểu xinh .

 

Lúc Đỗ Tiểu Khải đến tìm Ngọc Uyển Tô, thấy Bùi Đình Đình, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc.

 

Đến hiện trường lửa trại, tuy trời vẫn tối hẳn, đến sớm bắt đầu ca hát nhảy múa.

 

đang tặng hoa, còn tặng đồ chơi nhỏ đan bằng tre.

 

Ngọc Uyển Tô nhận một con thỏ tre đan từ một trai trai, Bùi Đình Đình thấy tinh xảo, cũng một con.

 

Vừa một trai tới, trong tay cầm con mèo tre đan tặng cho cô.

 

Bùi Đình Đình mặt đầy tươi cảm ơn, đang định đưa tay nhận, Đỗ Tiểu Khải tiến lên ngăn cản.

 

Chàng trai thấy tới, cầm con mèo tre đan mất.

 

Bùi Đình Đình còn gọi .

 

Đỗ Tiểu Khải hỏi cô: “Cô nhận quà của , ý nghĩa gì ?”

 

Bùi Đình Đình còn tưởng là hỏi giá , Đỗ Tiểu Khải lo cô c.h.ặ.t c.h.é.m, liền : “Lần sẽ hỏi giá .”

 

Đỗ Tiểu Khải giải thích với cô: “Nam nữ chỗ chúng bày tỏ tình ý bằng cách, cô gái tặng hoa cho trai, trai tặng đồ tre đan cho cô gái, một khi cô nhận quà của , chính là đồng ý sự theo đuổi của .”

 

Bùi Đình Đình vô cùng ngạc nhiên: “ phong tục chỗ các , thấy Ngọc Uyển Tô nhận quà của khác, còn tưởng là ở đây hiếu khách, cảm ơn nhắc nhở.”

 

Đỗ Tiểu Khải từ lấy nhiều đồ chơi tre đan, : “Cô nếu thích, thể mua từ chỗ , bán cho khác đều là 50 đồng một cái, cô là bạn của em họ, tính cô 40 đồng một cái.”

 

Bùi Đình Đình cầm một món đồ chơi tre đan lên ngắm nghía, thủ công tinh xảo, tạo hình mắt, sống động hơn món đồ chơi tre đan của trai nhiều.

 

Liền : “ lấy hết, lát nữa nhờ họ Đỗ mang đến nhà Ngọc Uyển Tô giúp .”

 

Đỗ Tiểu Khải vui sướng cực kỳ, đưa tay : “Tổng cộng 15 cái, 600 đồng.”

 

Bùi Đình Đình móc tiền từ trong túi trả cho .

 

Ngọc Uyển Tô tới, thấy liền hỏi: “Tiểu Đình, đưa cho họ nhiều tiền thế gì?”

 

Đỗ Tiểu Khải vui vẻ : “Bạn em trúng đống đồ chơi tre đan của , mua hết , bây giờ mang đến nhà em đây.”

 

Ngọc Uyển Tô : “Thích thì mua một cái là , mua nhiều thế vali cũng đựng hết, Khải, chúng em chỉ lấy một cái thôi, trả tiền cho Tiểu Đình.”

 

Đỗ Tiểu Khải cúi đầu, dùng chân đá cỏ mặt đất, trả lời cô.

 

Bùi Đình Đình : “Người nhà và bạn bè tớ thích những đồ thủ công mỹ nghệ , mua của khác cũng tốn tiền, chi bằng ủng hộ việc ăn của họ Đỗ.”

 

Người mua đều ý kiến, Đỗ Tiểu Khải lập tức mang theo đồ tre đan rời .

 

 

Bùi Đình Đình hỏi Ngọc Uyển Tô: “Người tặng đồ cho là bạn trai ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-tro-lai-truoc-buoi-xem-mat-duoc-thu-truong-vua-gap-da-yeu/chuong-461-anh-chui-vao-mat-tien-roi-a.html.]

Ngọc Uyển Tô thẹn thùng : “Anh là đối tượng của tớ, sang năm bọn tớ kết hôn , nhưng , tớ nhớ là với ?”

 

“Anh họ Đỗ cho tớ , may mà nhắc nhở tớ, nếu tớ nhận quà của khác, thì trò .”

 

“Cũng tại tớ, quên nhắc chuyện , ở chỗ bọn tớ, thể tùy tiện nhận quà của khác.”

 

Ngọc Uyển Tô nhắc nhở Bùi Đình Đình: “Lần thấy đồ gì thích, khoan hãy bỏ tiền mua, tớ và cũng .”

 

Bùi Đình Đình : “Cậu mà dành thời gian đồ cho tớ, thì thời gian chơi với tớ nữa.”

 

“Sau tớ xong sẽ gửi cho .”

 

Bùi Đình Đình kéo tay cô : “Được , lúc vui vẻ chuyện , đều đang nhảy múa, cũng dạy tớ .”

 

 

Lửa trại vô cùng náo nhiệt, Bùi Đình Đình chơi vui vẻ, lúc về còn lưu luyến rời.

 

Ngọc Uyển Tô thấy đồ chơi tre đan trong phòng khách, bảo Bùi Đình Đình tắm , ngoài một lát.

 

Đến nhà Đỗ Tiểu Khải, Ngọc Uyển Tô một cước đá văng cửa nhà , thấy Đỗ Tiểu Khải đang sắp xếp đồ chơi tre đan.

 

“Anh Khải, cũng quá đáng lắm , Tiểu Đình là bạn em, ngay cả cũng c.h.ặ.t c.h.é.m!”

 

Đỗ Tiểu Khải vẻ mặt vô tội : “Anh c.h.ặ.t c.h.é.m, bạn em đến du lịch, mang một ít đồ thủ công mỹ nghệ địa phương về tặng là chuyện bình thường. Mua của ai mà chẳng là mua, mới thu cô 40 đồng một cái, bán cho khác đều bán 50 một cái.”

 

Ngọc Uyển Tô tức giận : “Anh thu 40 đồng một cái, cướp ?”

 

Đỗ Tiểu Khải : “Việc phạm pháp , hàng của cũng là vốn mà, mục đích bán đồ chính là kiếm tiền.”

 

“Anh thu mua từ tay bà cụ, chỉ tốn 5 đồng một cái, một cái lãi ròng của Tiểu Đình 35 đồng, còn cảm thấy bán giá lương tâm, chui mắt tiền ?”

 

“Cô nguyện ý mua, nguyện ý bán, còn hơn là cô nhận quà của đàn ông lạ mặt, nếu kịp thời ngăn cản, thì phiền phức to .”

 

“Nói , còn để Tiểu Đình đưa thêm cho một khoản tiền cảm ơn chắc?”

 

Đỗ Tiểu Khải vội vàng xua tay: “Anh ý đó.”

 

“Hừ, uổng công em còn giới thiệu với Tiểu Đình, mấy ngày nay ở tỉnh Vân thuê xe ba bánh của , hố như .”

 

Đỗ Tiểu Khải xong, lập tức mặt mày hớn hở: “Em họ , cảm ơn em giới thiệu mối ăn cho , khách du lịch nơi khác dùng xe của , đều thu một trăm một ngày, là bạn của em, thu 60 đồng, chia cho em 10 đồng, em thấy thế nào?”

 

Ngọc Uyển Tô trừng mắt : “Anh đúng là chứng nào tật nấy.”

 

Ngành du lịch ở đây vẫn phát triển lắm, khách du lịch đến tỉnh Vân chơi nhiều, Đỗ Tiểu Khải ngày nào cũng mối ăn.

 

Hôm nay một lúc bán 15 cái đồ chơi tre đan, là chuyện từng .

 

Bạn của em họ chơi ít ngày, đây là một khoản thu nhập nhỏ, thể bỏ qua, liền : “Em bao nhiêu thì bấy nhiêu.”

 

“Em với Tiểu Đình , 50 đồng một ngày.”

 

“Không vẫn là một ý .”

 

“Em , em sẽ kiếm tiền của bạn bè.”

 

“Được , đều em, em cũng đừng giận nữa, hứa với em, còn mua đồ của , sẽ với em. Cô nếu thực sự mua, em cũng thể đẩy mối ăn ngoài, cho kiếm tiền, dù cũng cần nuôi gia đình mà.”

 

Đỗ Tiểu Khải cũng lý.

 

kiếm tiền của bạn , trong lòng Ngọc Uyển Tô thoải mái.

 

Cuối cùng lúc , Đỗ Tiểu Khải tặng cô hai món đồ chơi tre đan, là hàng mới, Bùi Đình Đình mua .

 

 

Ngọc Uyển Tô hậm hực trở về, Bùi Đình Đình chẳng hề tức giận chút nào.

 

ăn nhiều năm, đương nhiên hiểu những mặt hàng, giá buôn và giá bán lẻ chênh lệch nhiều.

 

Khi giúp khác giải quyết vấn đề, căn cứ nhu cầu của khách hàng, thuận thế tiếp thị sản phẩm của , đây là một nhân tài bán hàng .

 

Bùi Đình Đình nảy sinh ý định chiêu mộ.

 

Cho nên, cô thể tức giận .

 

Cô còn định trọng dụng Đỗ Tiểu Khải.

 

 

Loading...