Thập Niên 70: Trọng Sinh Trở Lại Trước Buổi Xem Mắt, Được Thủ Trưởng Vừa Gặp Đã Yêu - Chương 212: Xảy Ra Tranh Chấp Với Bạn Học Mới
Cập nhật lúc: 2026-01-29 19:29:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc đầu đồ ăn Tống Thời Cẩm gửi tới, Hoắc lão đều để cho một Bùi Khải Đông ăn.
Bùi Khải Đông ăn đồ ăn gửi tới, đều cần ăn cơm nhà ăn căn cứ nữa.
Bùi Khải Đông cũng sẵn lòng chia sẻ đồ ăn của cho Hoắc lão ăn, nhưng Hoắc lão cảm thấy bắt cóc con nhà đến , ăn đồ ăn của đồ thì .
Cũng sợ ông ăn hết đồ ăn , Bùi Khải Đông nhớ nhà.
đồ Tống Thời Cẩm gửi tới ngày càng nhiều, khuôn mặt nhỏ của Bùi Khải Đông đều ăn đến tròn vo, Hoắc lão bế Bùi Khải Đông sang chỗ bạn cũ chơi, cũng chút thở .
Đành gọi điện thoại cho Bùi Hoài Xuyên, bảo đừng gửi nhiều đồ tới như .
Cho dù cho Bùi Khải Đông ăn thành chú heo con, cũng căn bản ăn hết.
Bùi Hoài Xuyên vợ quá nhớ con, dựa việc đồ ăn cho con để vơi bớt nỗi nhớ, bảo Hoắc lão giúp ăn cùng.
Có chuyện , Hoắc lão đương nhiên sẽ phản đối, khi nếm thử, ông mới tại Bùi Khải Đông ngay cả cơm nhà ăn cũng ăn nữa.
Thực sự là quá ngon.
Không hổ là đồ ăn mang theo tình , ăn xong ngay cả ông cũng cảm thấy tinh thần phấn chấn, bế Bùi Khải Đông đường cũng thở dốc nữa.
Đồ ăn quá nhiều, cho dù hai thầy trò bọn họ cũng ăn hết, Hoắc lão liền bảo Bùi Khải Đông mang đến lớp học, chia cho bạn học và thầy giáo ăn.
...
Lúc tan học, bọn trẻ Căn cứ Anh Tài chơi cùng , Bùi Khải Đông cũng hào phóng chia sẻ đồ ăn vặt của .
Cơm nước Căn cứ Anh Tài mặc dù cũng tệ, nhưng trẻ con đứa nào thích ăn vặt.
Những đứa trẻ đứa nào cũng phẩm hạnh đoan chính, đồ tự nhiên cũng quên thầy giáo của , lén giữ một ít mang về.
Lúc đầu, các thầy giáo ăn những đồ ăn còn chút gánh nặng tâm lý, đó Bùi Khải Đông , những đồ ăn đều là nhà bọn họ tự trồng, hoặc nuôi, cần tốn tiền mua.
Lần , bạn bè của Hoắc lão thể yên tâm mạnh dạn đến nhà Hoắc lão càn quét mỹ thực .
Mỹ danh là, giúp Hoắc lão giải quyết đồ ăn ăn hết, tránh lãng phí.
Những bạn già chỉ cướp đồ ăn vặt của Hoắc lão, còn cướp đồ của ông.
Các giáo sư già cũng khả năng học tập nghịch thiên của Bùi Khải Đông, nhao nhao truyền thụ sở học của cho bé.
Hoắc lão đồng ý.
Ông để Bùi Khải Đông học quá tạp, dẫn đến phân tâm lĩnh vực của .
Hoắc lão thể ngăn cản bạn bè chủ động dạy dỗ Bùi Khải Đông học tập, nhưng thể ngăn cản Bùi Khải Đông chủ động thỉnh giáo bọn họ.
Biết Bùi Khải Đông thích sách, những giáo sư già liền lấy sách chuyên ngành của cho Bùi Khải Đông xem.
May mà Bùi Khải Đông chỉ lật xem hai trang, liền mấy hứng thú, Hoắc lão lúc mới yên tâm.
Cho nên, so với việc cướp đồ , để bạn bè cướp chút đồ ăn vặt, đều là chuyện nhỏ.
Tống Thời Cẩm gửi tới nhiều đồ ăn hơn nữa, cũng chịu nổi cả căn cứ đều thích ăn.
đều chừng mực, mãi mãi sẽ để phần của Bùi Khải Đông, mới chia .
...
Bưu kiện của Tống Thời Cẩm tới , phòng bảo vệ đến thông báo Hoắc lão lấy bưu kiện, cần Hoắc lão đích lấy, tự nhiên sẽ giúp ông lấy về.
Quả nhiên, một lúc, Từ Văn Hiên và Hướng Thành Phong dùng xe đẩy phẳng vận chuyển bưu kiện về.
Đi cùng bọn họ, còn một thiếu niên trạc tuổi bọn họ.
Từ Văn Hiên giới thiệu: "Ông Hoắc, Khải Đông, vị là bạn học mới tới, tên là Âu Dương Giác, phân đến lớp chúng cháu, sư phụ vẫn tới, hiệu trưởng tạm thời sắp xếp ở cùng với em."
Hoắc lão hỏi Âu Dương Giác: "Sư phụ cháu là ai?"
Âu Dương Giác trả lời: "Âu Dương Kiếm Nam, bà là cô bà nội của cháu."
Hoắc lão ừ một tiếng: "Vào ."
Bùi Khải Đông dẫn Âu Dương Giác đến phòng của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-tro-lai-truoc-buoi-xem-mat-duoc-thu-truong-vua-gap-da-yeu/chuong-212-xay-ra-tranh-chap-voi-ban-hoc-moi.html.]
Hướng Thành Phong nóng lòng mở bưu kiện, giục gọi Bùi Khải Đông mau .
Hoắc lão bê một thùng túi nước muối trong tủ, lấy đồ ăn đủ cho Bùi Khải Đông ăn nửa tháng, để một cái tủ khác.
Bùi Khải Đông lấy mỗi loại đồ ăn vặt một phần, chia cho Từ Văn Hiên và Hướng Thành Phong.
Hai chia đồ ăn vô cùng vui vẻ, ríu ríu rít thảo luận loại đồ ăn nào giòn tan, loại đồ ăn nào dai ngon.
Đột nhiên, trong phòng truyền đến giọng cáu kỉnh: " xe nửa ngày, mệt, xin các chuyện nhỏ tiếng một chút."
Từ Văn Hiên xin , khi chuyện hạ thấp giọng xuống.
Hoắc lão nhíu mày, với bọn trẻ một tiếng ngoài.
...
Đến nhà hiệu trưởng, Hoắc lão bảo hiệu trưởng sắp xếp một chỗ ở cho Âu Dương Giác.
Hiệu trưởng : "Âu Dương Giác cũng theo thầy Đới học tập, Âu Dương Kiếm Nam ở phòng nghiên cứu , Khải Đông và bé là bạn cùng lớp, ở cùng thuận tiện giao lưu học tập."
Hoắc lão : "Đứa bé trông vẻ khó gần, lo Khải Đông sẽ nó bắt nạt."
Hiệu trưởng bảo Hoắc lão yên tâm: "Khải Đông đáng yêu như , ai là thích nó.
Cứ để bé tạm trú ở nhà ngài một thời gian, đợi đứa trẻ khác nhập học, sẽ bảo Âu Dương Giác chuyển ngoài ở cùng bạn học khác.
Cậu bé bây giờ một , dám ở một , ngài cứ bao dung một chút ."
Hoắc lão vì để Âu Dương Giác ở nhà , liền : "Nó ở nhà cũng là ở một , bởi vì hai ngày nay đưa Khải Đông đến ở phòng cơ khí."
Hiệu trưởng : "Vậy tìm thầy giáo khác hỏi xem, xem thể sắp xếp ở nhà bọn họ ."
...
Rời khỏi nhà hiệu trưởng, Hoắc lão còn nhà, thấy trong phòng truyền đến tiếng cãi vã.
Còn giọng phẫn nộ của Bùi Khải Đông: "Anh đền nước cho em! Ai cho động đồ của em!"
Hướng Thành Phong cũng chỉ trích: "Âu Dương Giác, quá đáng lắm, chỉ tự ý động đồ của khác, còn phá hoại vật phẩm của khác."
Âu Dương Giác khinh thường : "Chẳng chỉ là mấy túi nước, lát nữa rót cho ."
Bùi Khải Đông tức giận : "Nước rót giống nước của em, túi nước của em là em , đền cho em cái y hệt ."
Âu Dương Giác mất kiên nhẫn : "Mẹ là nước tiên ? Quý báu thế."
Hoắc lão nhà, thấy bốn đứa trẻ giương cung bạt kiếm, hỏi xảy chuyện gì .
Bùi Khải Đông lập tức chạy tới, ôm đùi Hoắc lão, hu hu lên: "Ông ơi, đổ túi nước cho con rửa chân."
Một đến Căn cứ Anh Tài, Bùi Khải Đông từng một , bây giờ một đứa trẻ mới tới bắt nạt, Hoắc lão vô cùng tức giận, nghiêm giọng hỏi Âu Dương Giác: "Ai cho phép cháu như !"
Âu Dương Giác mất kiên nhẫn : "Cháu sẽ đền cho nó, ông còn cứ túm lấy buông, bây giờ cháu lấy nước cho nó."
Bùi Khải Đông : "Cháu cần nước lấy."
Âu Dương Giác chỉ nước trong chậu rửa mặt : "Đã cháu rửa chân , cháu đóng cho nó."
Hoắc lão thấy sai chuyện, những xin , còn thái độ tồi tệ như , lạnh lùng : "Bây giờ cầm hành lý của cháu, rời khỏi nhà của ."
Âu Dương Giác thể tin về phía Hoắc lão: "Là hiệu trưởng sắp xếp cháu ở đây, hơn nữa cô bà nội cháu là Âu Dương Kiếm Nam, ông chắc chắn đắc tội bà ?"
Hoắc lão hừ một tiếng: "Người lớn, khẩu khí nhỏ, dám bắt nạt Khải Đông nhà chúng , mặt mũi ai cũng cho, lập tức cút! Đừng đợi đá cháu ngoài!"
Âu Dương Giác vì thiên tư thông minh, luôn bên cạnh nâng niu trong lòng bàn tay, từng sỉ nhục như , phẫn nộ xông trong phòng, kéo hành lý của .
Ra khỏi cửa xoay , đùng đùng nổi giận : "Các sỉ nhục như , nhất đừng việc cầu đến mặt cô bà nội ."
Hoắc lão bưng chậu rửa mặt đất lên, hắt về phía Âu Dương Giác.
"Cô bà nội cháu cũng dám chuyện với như , cháu một thằng nhóc miệng còn hôi sữa, còn uy h.i.ế.p , đúng là gặp quỷ !"
Âu Dương Giác hắt ướt sũng cả , tức đến mức run rẩy, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt, hành lý cũng cần liền bỏ chạy.