Thập Niên 70: Trọng Sinh Trở Lại Trước Buổi Xem Mắt, Được Thủ Trưởng Vừa Gặp Đã Yêu - Chương 120: Nhà Họ Đổng Tới Cửa Từ Hôn

Cập nhật lúc: 2026-01-29 19:27:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trịnh Dịch Lôi thật sự theo cách Bùi Hoài Xuyên , lấy đầu đập tường.

đầu sưng lên một cục, cũng giảm bớt cơn nghiện, thấy thùng nước ở góc tường, Trịnh Dịch Lôi bò qua, cắm đầu trong thùng nước, nước b.ắ.n đầy đất.

Một phút , Trịnh Dịch Lôi cảm giác sắp c.h.ế.t ngạt, mới ngẩng đầu lên.

Kỳ lạ là, đầu óc thật sự tỉnh táo hơn nhiều.

Xem rể cũng mặc kệ sống c.h.ế.t, hóa cách thật sự thể giúp cai nghiện.

Thế là, chỉ cần Trịnh Dịch Lôi cảm thấy cơn nghiện lên, liền cắm đầu trong thùng nước.

 

...

 

Lúc Bùi Hoài Xuyên tới đưa cơm, thấy Trịnh Dịch Lôi đầu đội cục u lớn, giường ngủ khò khò, khỏi thầm cảm thán trong lòng, thằng nhóc mà còn vài phần nghị lực, cơn nghiện lên đập đầu tường bùm bụp cũng la hét đòi tái nghiện.

Ba ngày , Trịnh Dịch Lôi với Bùi Hoài Xuyên qua đưa cơm: "Anh rể, cơn nghiện của em tái phát nữa, thả em ngoài ."

Bùi Hoài Xuyên tin, từng tra tài liệu liên quan, hút t.h.u.ố.c phiện dễ cai như , bắt tiếp tục ở trong phòng cấm túc.

"Anh rể, em thật sự tái phát nữa, nhốt em cũng là lãng phí thời gian, còn phiền mỗi ngày đưa cơm cho em."

Bùi Hoài Xuyên nhảm với , đưa cơm qua cửa sổ nhỏ luôn.

 

Gọi một chiến sĩ nhỏ quan sát ở ngoài cửa, xem Trịnh Dịch Lôi dối .

Quan sát cả một ngày, chiến sĩ nhỏ tới báo cáo, trong phòng cấm túc yên tĩnh.

Bùi Hoài Xuyên cho mở cửa phòng cấm túc, nhưng cho Trịnh Dịch Lôi ngoài.

Trịnh Dịch Lôi lời theo, Bùi Hoài Xuyên thấy cả ngày bỏ trốn, gọi đến mặt, thấy tóc tai rối bời, quần áo rách nát, nhưng ánh mắt trong veo.

Có thể cai nghiện nhanh như , chắc là vì mới tiếp xúc, cơn nghiện còn lớn, cai kịp thời, xác định cơn nghiện của sẽ tái phát nữa, mới đưa về nhà.

 

...

 

"Chị, em về, g.i.ế.c c.h.ế.t mụ phù thủy già , mà dùng chiêu âm hiểm như với em."

Tuy rằng trải qua quá nhiều cơn nghiện phát tác, nhưng đường Trịnh Dịch Cường đưa tới từng phát tác một , khó chịu, điều Trịnh Dịch Cường vì đưa an đến doanh trại, cho hút một ngụm, chỉ một ngụm, nhiều hơn thật sự .

Cộng thêm một phát tác trong phòng cấm túc, khiến Trịnh Dịch Lôi cảm nhận sự đau đớn khi cơn nghiện phát tác, Trịnh Dịch Lôi bây giờ hận c.h.ế.t bà cụ Đậu.

Bùi Hoài Xuyên : "Cậu nếu ý chí kiên định, phân biệt rõ trái, chịu cám dỗ, khác cũng lừa , bọn họ dám tay với cả ?"

Trịnh Dịch Lôi chột .

Tống Thời Cẩm nhắc nhở Trịnh Dịch Lôi, nhà họ Trịnh bây giờ là thời điểm rối ren, vạn sự đều cẩn thận.

Gọi điện thoại cho nhà họ Trịnh, ngày hôm Trịnh Dịch Lôi liền trở về Hải Thị.

 

...

 

Phật đường nhà họ Trịnh.

Bà cụ Đậu buồn ngủ, bảo má Vương pha cho bà một ly cà phê.

"Cho thêm chút sữa bò , thứ đắng quá, thật sự uống quen chút nào."

Má Vương : "Đây là Chủ nhiệm Đổng đặc biệt đưa tới, Tây uống, thể đề thần."

Bà cụ Đậu hỏi: "Chủ nhiệm Đổng nhớ tới tặng cà phê cho ?"

Má Vương bưng cà phê đặt lên cái bàn nhỏ mặt bà cụ Đậu: "Chủ nhiệm Đổng con trai ông thích nhị tiểu thư."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-tro-lai-truoc-buoi-xem-mat-duoc-thu-truong-vua-gap-da-yeu/chuong-120-nha-ho-dong-toi-cua-tu-hon.html.]

Bà cụ Đậu tràng hạt: "Trước đó hài lòng Ngọc Nhu , tính tình ôn hòa dễ nắm bắt, chính là ứng cử viên con dâu ý nhà bọn họ."

Má Vương bưng đường phèn tới, hỏi thêm một viên , bà cụ Đậu gật đầu.

"Bà Đổng , dáng vẻ đây của nhị tiểu thư là giả vờ, bây giờ ở chung thời gian dài, Đổng T.ử Hào phát hiện bộ mặt thật, cả ngày lôi thôi lếch thếch, thô lỗ chịu nổi, thích tham món lợi nhỏ, hẹp hòi, Đổng T.ử Hào cùng cô ngoài mất mặt."

Bà cụ Đậu hừ một tiếng: "Người nhà quê cho dù thành phố cũng rửa sạch cái quê mùa . , thằng nhóc nhà Trịnh lão nhị bây giờ tình hình thế nào? Có nghiện ?"

"Nghe đại thiếu gia phát hiện, đang nhốt cai nghiện."

Khóe miệng bà cụ Đậu nhếch lên một nụ : "Thứ nếu dính , chính là giòi trong xương, cai, trừ phi c.h.ế.t."

 

...

 

Cuối tuần, vợ chồng Chủ nhiệm Đổng mang theo quà đến nhà họ Trịnh thăm hỏi, bà cụ Đậu vô cùng hiếm khi tiếp khách, phái gọi cả vợ chồng Trịnh Văn Binh và Trịnh Ngọc Nhu tới.

Trần Hà tưởng nhà họ Đổng tới cửa bàn bạc hôn sự, nhiệt tình chào hỏi hai xuống, dâng nước.

Trịnh Ngọc Nhu hôm nay ăn mặc sạch sẽ gọn gàng, lễ phép chào hỏi Chủ nhiệm Đổng và bà Đổng.

Bà Đổng : "T.ử Hào và Ngọc Nhu gần đây luôn mâu thuẫn nhỏ, đều gặp mặt nữa."

Trần Hà lập tức : " nhất định dạy dỗ Ngọc Nhu cho , qua cửa nó nếu , bà cứ dạy dỗ là , Ngọc Nhu lời, nhất định sẽ khuyên."

Bà Đổng : "Chưa kết hôn bắt đầu cãi vã, nếu kết hôn chắc chắn sẽ nghiêm trọng hơn, mối hôn sự ..."

 

Trần Hà nhà họ Đổng đây là ý từ hôn, tuy rằng bà nỡ mối hôn sự , nhưng con gái cũng thích, lui thì lui , dù bọn họ đề nghị , sẽ đắc tội nhà họ Đổng.

Cố ý hỏi con gái: "Ngọc Nhu, con luôn luôn lời, gây mâu thuẫn với T.ử Hào?"

Trịnh Ngọc Nhu tủi : "Mẹ, con , con còn ngày nào cũng điểm tâm cho , thể gây mâu thuẫn với ."

Trần Hà về phía bà Đổng: "Ngọc Nhu đối với T.ử Hào thật sự tận tâm, vì điểm tâm, tay đều bỏng rộp lên." Nói xong xắn tay áo Trịnh Ngọc Nhu lên, cho xem.

 

Vợ chồng nhà họ Đổng thực hài lòng Trịnh Ngọc Nhu, nhưng con trai ở nhà đòi sống đòi c.h.ế.t, thấy Trịnh Ngọc Nhu là buồn nôn, ầm ĩ đòi từ hôn, bọn họ chỉ một đứa con trai bảo bối , đành thuận theo ý con trai.

Có điều, nhà họ Trịnh ở Hải Thị địa vị nhất định, tuy rằng đổi chủ, nhưng gia thế bày đó, tính khí con trai , nếu cưới một phận cao dễ nắm bắt, giống như nhà họ Trịnh từ nông thôn tới , cho dù con gái ở nhà chồng chịu ấm ức, cũng sẽ tìm tới cửa ầm ĩ.

Trịnh Ngọc Nhu ngay cạnh bà Đổng, bà Đổng giả vờ đau lòng vuốt ve tay cô .

Một mùi mồ hôi như như truyền đến mũi bà Đổng.

Xem , con trai là thật, Trịnh Ngọc Nhu thật sự là ngoài mặt hào nhoáng, lưng lôi thôi, tính cách dịu dàng cũng là giả vờ.

Điều càng khiến bà Đổng kiên định quyết tâm từ hôn.

 

Bà Đổng hỏi: "Ngọc Nhu, cháu điểm tâm gì cho T.ử Hào?"

Trịnh Ngọc Nhu : "Cháu theo Ngọc Quỳnh học bánh quy hạnh nhân, bánh xốp lạc, bánh đậu xanh, đây là những món cháu thích ăn nhất khi tới Hải Thị."

Bà Đổng bừng tỉnh đại ngộ: "Thảo nào, T.ử Hào dị ứng với lạc và hạnh nhân."

Trịnh Ngọc Nhu vội vàng : "Vậy cháu nữa, T.ử Hào còn dị ứng với thứ gì ạ? Cháu đều ghi ," xong từ trong túi móc b.út và cuốn sổ nhỏ, về phía bà Đổng: "Dì ạ."

 

Bà cụ Đậu vẫn luôn im lặng mở miệng: "Đã tính cách hai hợp, khẩu vị cũng giống , thì đừng miễn cưỡng chắp vá với ."

Trịnh Ngọc Nhu xong, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng mặt biểu hiện dáng vẻ đau lòng buồn bã.

Bà Đổng mở miệng : "Chúng hôm nay tới mục đích để từ hôn với nhà họ Trịnh."

Trịnh Ngọc Nhu một trái tim treo lên tận cổ họng.

Bà Đổng tiếp: "Nhà họ Đổng và nhà họ Trịnh là thế giao, chúng trân trọng tình cảm hai nhà, đứt đoạn mối thông gia , thấy Ngọc Quỳnh nhà các kiều diễm đáng yêu, hợp với con trai hơn."

Bà cụ Đậu : "Vậy thì để Ngọc Quỳnh gả cho T.ử Hào."

 

 

Loading...