Thập Niên 70: Trọng Sinh Trở Lại Trước Buổi Xem Mắt, Được Thủ Trưởng Vừa Gặp Đã Yêu - Chương 100: Chung Tay Tẩy Chay Kẻ Thứ Ba

Cập nhật lúc: 2026-01-29 19:27:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc là giờ cơm, đến nhà tiện, Liễu Diệp dắt con gái lang thang mục đích bên ngoài.

 

“Mẹ ơi con khát.”

 

Bà nội khẩu vị nặng, xào rau bỏ nhiều muối, Liễu Diệp bảo con gái nhịn một chút, lát nữa về nhà uống nước.

 

Đợi bên ngoài mười mấy phút, ước chừng đều ăn cơm xong , Liễu Diệp dắt con gái nhà Bùi Hoài Xuyên.

 

Hôm nay Bùi Hoài Xuyên cùng các chiến sĩ đón sinh nhật, về muộn, vẫn ăn cơm, thấy Liễu Diệp dắt con gái, đến chum nước nhà múc một gáo nước lạnh cho con gái uống.

 

Đi hỏi: “Thường Đệ, cháu uống nước lã?”

 

Thường Đệ ngẩng đầu : “Chú Bùi, cháu khát.”

 

“Nhà chú cháo, cháu uống chút .” Bùi Hoài Xuyên dẫn Thường Đệ nhà, múc cho cô bé một bát cháo.

 

Liễu Diệp sang Tống Thời Cẩm, ngại ngùng : “Làm phiền , tối nay rau xào mặn quá.”

 

Tống Thời Cẩm hỏi: “Cô uống một bát cháo ? Hôm nay nấu nhiều.”

 

Cháo nấu bằng bột ngô, chồng ở đây, bữa nào ăn cơm cũng nơm nớp lo sợ, Liễu Diệp căn bản ăn no, bèn khách sáo gật đầu.

 

Tống Thời Cẩm múc cho cô một bát.

 

Uống hết cháo trong bát, Tống Thời Cẩm hỏi cô còn nữa .

 

Liễu Diệp hỏi: “Mọi ăn nữa ?”

 

Tống Thời Cẩm : “Chúng ăn no , nếu cô ăn, thì mang cho gà ăn.”

 

Liễu Diệp khen ngợi: “Cháo nhà cô còn ngon hơn nhà , mặt dày ăn thêm bát nữa.”

 

Hai con uống no xong, Thường Đệ hỏi Liễu Diệp: “Mẹ, bà nội và biểu cô bao giờ thì ? Con em trai do biểu cô sinh, con chỉ em trai do sinh.”

 

Liễu Diệp vội bịt miệng con gái: “Trẻ con đừng lung tung.”

 

Thường Đệ gỡ tay Liễu Diệp : “Con lung tung, hôm qua đào rau dại, bà nội đuổi con khỏi phòng, đẩy biểu cô phòng bố.”

 

Liễu Diệp căng thẳng hỏi: “Sau đó thì ?”

 

“Bố đẩy biểu cô ngoài.”

 

Liễu Diệp thở phào nhẹ nhõm.

 

Tin tức khá chấn động, Bùi Hoài Xuyên hỏi: “Bà cụ thế , là c.h.ặ.t đứt tiền đồ của đại đội trưởng Thường ?”

 

Liễu Diệp thở dài một : “Mọi , cũng giấu nữa, chồng chê sinh con trai, sớm chúng ly hôn, gả em họ cho Vinh Hiên.”

 

Tống Thời Cẩm thắc mắc: “Mẹ chồng cô cho dù mong cháu trai sốt ruột, cũng thể tác hợp bọn họ kết hôn, cận huyết sinh con sẽ khiếm khuyết đấy.”

 

Liễu Diệp : “Em họ là con nuôi của dì hai.”

 

Tống Thời Cẩm hỏi: “Vậy cô định thế nào?”

 

Liễu Diệp khổ một tiếng: “Còn thế nào nữa, chỉ thể đợi bọn họ thương lượng kết quả, quyết định ở.”

 

“Cô bình thường nhảy nhót , liên quan đến hôn nhân của , rùa đen rút đầu.”

 

“Ai bảo sinh con trai, đến chuyện cũng tự tin, nếu là cô gặp tình huống , sẽ thế nào?”

 

Không đợi Tống Thời Cẩm trả lời, Bùi Hoài Xuyên bật dậy đuổi : “Mau ngoài cho , đừng lời xui xẻo ở nhà !”

 

Tống Thời Cẩm kéo : “Cô chỉ đang hỏi em cách giải quyết vấn đề, trù ẻo chúng .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-tro-lai-truoc-buoi-xem-mat-duoc-thu-truong-vua-gap-da-yeu/chuong-100-chung-tay-tay-chay-ke-thu-ba.html.]

 

Liễu Diệp vội vàng giải thích: “Xin , doanh trưởng Bùi, thật sự ý khác, thực sự là chuyện tìm để .”

 

Bùi Hoài Xuyên lạnh mặt : “Cô đến nhà chuyện , chẳng nhúng tay , cô tính sai , thứ nhất đại đội trưởng Thường doanh trại một, thứ hai cũng thích xen việc nhà khác.”

 

.” Giọng Liễu Diệp rõ ràng nhỏ , tỏ vẻ đủ tự tin.

 

Tống Thời Cẩm : “Nếu Thường Đệ là thật, chứng tỏ đại đội trưởng Thường cũng đồng ý, các nên vợ chồng đồng lòng, cùng xử lý chuyện , thể để chiến đấu đơn độc.”

 

Liễu Diệp luống cuống : “ .”

 

“Lúc đầu cô chút chứng cứ nào cũng dám tố cáo , bây giờ chồng và em họ cô trắng trợn tìm đến tận cửa, cô là vợ hợp pháp của đại đội trưởng Thường, cho dù hành vi quá đáng gì, khác cũng sẽ trách lên đầu cô.”

 

Liễu Diệp lo lắng : “Nếu ầm ĩ lên, sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ của Vinh Hiên, chính vì , thăng chức vô vọng, còn kiểm điểm.”

 

“Sợ đầu sợ đuôi, kết quả nhất chính là cô ly hôn, đại đội trưởng Thường cũng chồng cô nữa, tiền đồ của cũng liên quan đến cô, cô còn để ý nhiều thế gì. Cô cho dù tranh đấu vì , cũng nên nghĩ cho Thường Đệ, con theo cô, cô nuôi nổi ? Con theo đại đội trưởng Thường, xác suất lớn sẽ đưa về quê, để chồng cô trông, chồng cô trọng nam khinh nữ, sẽ đối xử với con bé ?”

 

Liễu Diệp trầm mặc .

 

Thường Đệ ôm cánh tay Liễu Diệp: “Mẹ, con về nhà bà nội, bà nội mắng con là đồ lỗ vốn.”

 

Nghĩ đến tương lai của con gái, Liễu Diệp cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, dậy, với Tống Thời Cẩm: “Cảm ơn cô với những lời , thế nào .”

 

Hai con , Bùi Hoài Xuyên hỏi: “Vợ, quan hệ các em căng thẳng , tại nguyện ý giúp cô ?”

 

Trong mắt Tống Thời Cẩm lóe lên vẻ căm hận: “Em ghét bất kỳ kẻ thứ ba nào phá hoại gia đình khác, loại nếu để cô gả , hôn nhân hạnh phúc, thiên lý nan dung!”

 

Bùi Hoài Xuyên : “Yên tâm , đại đội trưởng Thường sẽ lấy tiền đồ của đùa giỡn .”

 

...

 

Liễu Diệp dắt con gái về, liền thấy Đằng Hương Lăng đang quỳ mặt đất.

 

Đại đội trưởng Thường chút đồng tình, : “Dì hai gả cô cho ai, đó là việc nhà cô, quản .”

 

Mẹ Thường đ.á.n.h n.g.ự.c con trai: “Con còn là quân nhân, con nhẫn tâm như , Hương Lăng là em họ con, con thể trơ mắt nó nhảy hố lửa.”

 

Đại đội trưởng Thường phẫn nộ tột cùng: “Cô nếu là nhảy hố lửa, thì các chính là đẩy con xuống địa ngục!”

 

Thấy con trai thế nào cũng chịu cưới cháu gái, Thường thấy Liễu Diệp về, trút giận lên .

 

“Cái con gà mái đẻ trứng , còn mặt mũi ăn vạ , tao mà là mày, sớm cuốn gói cút xéo !”

 

Vì hạnh phúc của con gái và bản , Liễu Diệp cố tỏ bình tĩnh : “Các nếu còn loạn như nữa, sẽ báo cáo lên lãnh đạo đơn vị các phá hoại quân hôn, tội danh thành lập Hương Lăng sẽ tù đấy.”

 

Mẹ Thường chỉ Liễu Diệp nghiêm giọng : “Mày dám! Vinh Hiên là con trai tao, tao bảo nó cưới ai, nó cưới đó!”

 

Liễu Diệp chồng một cái, thấy ánh mắt chồng kiên định, : “Chỉ cần chúng ly hôn, thật sự quản , tin cứ thử xem.”

 

Đằng Hương Lăng tù, sợ đến trắng bệch cả mặt, bất lực Thường: “Dì cả...”

 

Mẹ Thường an ủi: “Hương Lăng đừng sợ, nó chỉ dọa con thôi, dì hỏi thăm , quân hôn bảo vệ là phía nam, chỉ cần Vinh Hiên ly, đến lượt nó quyết định.”

 

Đại đội trưởng Thường mở miệng: “Con cuối cùng, con sẽ ly hôn, ngày mai , con sẽ phản ánh với lãnh đạo đơn vị Hương Lăng cố ý phá hoại quân hôn, truy cứu trách nhiệm hình sự của cô theo pháp luật.”

 

Đằng Hương Lăng sợ hãi quỳ bò đến mặt Liễu Diệp, ôm chân cô lóc: “Chị dâu, đừng đuổi em , chỉ cần chịu thu lưu em, bảo em gì cũng , em giặt quần áo nấu cơm trông con cho . Em cầu gì khác, giúp em tìm một nhà chồng ở đây là , em gả cho thằng thọt, đ.á.n.h c.h.ế.t ba vợ .”

 

Cùng là phụ nữ, Liễu Diệp đồng cảm với cảnh ngộ của Đằng Hương Lăng, chỉ cần tranh chồng với , tìm cho cô một nhà chồng cũng , còn cần trở mặt với chồng.

 

Đang lúc do dự nên đồng ý , Liễu Diệp đầu thấy Tống Thời Cẩm ở cổng lớn, đang lạnh lùng chằm chằm .

 

Liễu Diệp lập tức rùng một cái, quả quyết mở miệng: “Không !”

 

 

Loading...