Nghe khóa bạch ngọc vẫn còn, ba chị em đều thở phào nhẹ nhõm. Lục Hồng tiếp tục :
“Cha, chúng con cũng vòng vo nữa. Con cùng chị cả chị hai cảm thấy, thứ nên đưa cho hai con.”
“Con bậy bạ gì đó! Thứ là truyền cho đời của Lục gia chúng . Nhà hai con nếu con trai, đến nỗi giữ cái khóa đến tận bây giờ ?”
Vương Tú Hoa so với Trần Hồng Mai hơn nhiều, ít nhất bà sẽ đem đồ trong nhà đưa cho nhà đẻ. Nếu khóa bạch ngọc đưa cho Vương Tú Hoa, bà tuyệt đối sẽ để cho con cái, nhưng mà, bà con trai a!
“Cha, thằng Thành Công là thế nào chẳng lẽ cha còn rõ ? Bằng mặt bằng lòng, đầy đầu đều là toan tính. Cha tưởng cha đưa đồ cho nó thì nó sẽ cảm kích cha, nó sẽ che chở cha ? Còn nữa, nếu cha đưa cho nó, con dám cam đoan, ngày hôm nó sẽ đem hiệu cầm đồ đổi tiền ngay!”
Đến lúc đó đừng là để cho đời , phỏng chừng ngay cả khóa bạch ngọc ở phương nào cũng !
Lục Vệ Quốc sửng sốt, cau mày .
“Ta thể dặn dò nó.”
Giọng cũng chẳng chút tự tin nào, bởi vì ông , Thành Công thật sự sẽ đem khóa bạch ngọc cầm cố.
Lục Hồng bắt sự chần chờ trong mắt cha, tiếp:
“Cha, con cứ nhất quyết nhà cả, là bởi vì bọn họ xác thật quá đáng. Để cha ở nhà , con cùng chị cả chị hai đều yên tâm. Chị dâu cả đều thể sống sờ sờ chọc tức c.h.ế.t , cha xem, cha ở trong nhà đó, chúng con thể an tâm !”
Mẹ vốn dĩ sống bao lâu nữa, nhưng chọc tức đến tắt thở, các cô con gái gả ngoài thể gì . Chẳng lẽ rõ ràng chị dâu cả là thế nào, còn trơ mắt cha chui cái hang hùm sói đó !
Đặc biệt là còn cái tên Trần Hải , hổ đến cực điểm. Lần chọc cha tức đến ngất xỉu viện, nếu cái gì đó chọc cha tức ngã bệnh, đều là khả năng!
Trong nhà cũng chỉ còn một già , đều xảy chuyện gì nữa.
Lục Vệ Quốc chuyện, ông hiểu ý của con gái.
“Các con để nghĩ .”
Ông còn thể đưa quyết định.
Lục Hồng gấp đến đỏ cả mắt.
“Cha, cha còn nghĩ cái gì nữa? Chỉ là một cái khóa bạch ngọc, chẳng lẽ đưa cho Dao Dao còn bằng để Thành Công đem bán cho lạ ? Cái khác con dám bảo đảm, nhưng con tin tưởng nhân phẩm của Dao Dao, cũng tin tưởng năng lực kinh tế của con bé, tuyệt đối sẽ để khóa bạch ngọc rơi tay ngoài!”
Lục Vệ Quốc tiếp lời.
Lục Mai tiếp lời:
“Cha, kỳ thật chính cha cũng rõ ràng, thật sự nhà Kiến Đảng, cha sẽ sống cuộc sống như thế nào. nếu cha chỗ Kiến Nghiệp thì khác, ba chị em chúng con đều yên tâm. Hay là cha lo lắng Kiến Nghiệp sẽ đồng ý?”
Lục Vệ Quốc lắc đầu.
Ông lo lắng Kiến Nghiệp đồng ý, mà là chính còn mặt mũi nào.
Từ khi Kiến Nghiệp kết hôn, ông cũng giúp gì cho Kiến Nghiệp. Già già , lấy một cái khóa bạch ngọc đổi lấy việc thường trú ở nhà nó, chính ông cũng cảm thấy hổ.
“Cha, nếu cha ngại, con sẽ với hai. Cha đưa khóa bạch ngọc và chìa khóa cho con, con cùng các chị ngay bây giờ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-lam-than-y/chuong-190-khoa-bach-ngoc-gia-truyen.html.]
Cuối cùng, Lục Vệ Quốc từ trong ngăn kéo gối lấy một cái hộp nhỏ, đưa cho Lục Mai.
Nghĩ nghĩ, Lục Vệ Quốc đột nhiên liền thông suốt.
“Các con đem cái đưa qua cho Kiến Nghiệp , đừng nhắc đến chuyện để ở nhà nó, coi như bồi thường cho việc mấy năm nay thể giúp đỡ nó.”
Ông nghĩ thông , con gái út đúng.
Thứ đưa cho Dao Dao, an hơn đưa cho Thành Công.
Ông cũng lớn tuổi , đồ vật quý trọng như đặt ở chỗ ông cũng thích hợp, vạn nhất ngày nào đó Trần Hồng Mai lục , chiếm của riêng.
Lục Hồng : “Cha, cha nghĩ như là . Bất quá cha yên tâm, chúng con khẳng định sẽ xong việc .”
Chạng vạng 6 giờ rưỡi, Lục Dao khỏi nhà. Một lát , ba chị em Lục Mai liền đến.
Đạp xe thôn Phong Thủy, đến một rừng cây nhỏ giao giữa thôn Quan Thủy và thôn Hương Thủy.
Nhìn một vòng cũng phát hiện hai em Giản Minh.
Nhìn thời gian, 6 giờ 50, còn mười phút nữa mới đến giờ hẹn. Tuy rằng trời còn sáng, nhưng nơi một bóng cũng , Lục Dao vẫn chút sợ hãi, dám ở một chỗ quá lâu, đạp xe lòng vòng.
“Thím hai!”
Giọng của Giản Tiểu Muội.
Nga
Lục Dao dừng xe, ngoảnh thì thấy Giản Tiểu Muội.
Giản Tiểu Muội vẫy tay với cô, Lục Dao vội vàng dắt xe đạp qua.
“Thế nào ?”
Giản Tiểu Muội b.úng tay một cái, đắc ý hất cằm.
“Anh ba em tay, khẳng định bắt ! Đi, em đưa chị !”
Đi về phía 100 mét, ở sâu trong rừng cây nhỏ, bên trong nhiều mồ mả. Càng đến gần, Lục Dao thấy âm thanh càng rõ ràng.
“Mẹ kiếp, chúng mày là ai! Mau thả tao !”
Giọng của Trần Hải, Lục Dao c.h.ế.t cũng sẽ quên!
Đến gần, Lục Dao ném xe đạp xuống đất, chạy về phía bên .
Trần Hải cả bao tải trùm kín, trói một cây dương, phía lúc là một ngôi mộ.
“Thím, xác định là giọng chứ?”
Giản Minh đối với Trần Hải quá quen thuộc, cũng chỉ là qua. Hôm qua mới là đầu tiên gặp, lúc cùng Lục Kỳ, Giản Minh cũng nhiều.
Bất quá mấy em cùng Trần Hải, chắc là sẽ sai.