Lục Dao: “……”
Anh còn quỹ đen?
“Em cái gì , em cũng nghĩ giống bố , cho rằng gửi hết tiền về nhà ?”
Nga
Lục Dao gật đầu.
.
Ban đầu, Giản Thành đúng là gửi hết tiền trợ cấp về nhà, đó là vì Giản Minh và em gái thật sự cần, tiền trợ cấp của tăng lên, vẫn gửi về theo mức cũ, phần còn đều giữ .
“Chiếc nhẫn vàng , là dùng tiền mà bố đưa cho khi về nhà lúc em và Giản Minh xảy chuyện, là tiền còn khi gửi về.”
Cho nên, bây giờ thật sự nghèo đến mức chỉ còn hai đồng.
Lục Dao: “……”
Thôi , chỉ cần chuyện thích để là .
“Không Giản đại ca, thì em , em bây giờ chính là địa chủ giàu , sợ gì chứ!”
Giản Thành cũng tỏ vẻ: “Sau tiền trợ cấp đều đưa cho em, chắc chắn sẽ để em đói.”
Nghe , Lục Dao lùi về , nghiêng đầu trêu chọc .
“Không giữ quỹ đen ?”
Giản Thành: “....”
Nha đầu !
“Không giữ!”
Đều cho cô, con mèo tham tiền !
Lục Dao mân mê chiếc nhẫn trong tay, nghĩ đến bạn nước ngoài .
“Giản đại ca, hình như giúp nhiều , cứu nhiều mạng nhỉ.”
Không đến Bạch Thế Giới và sư trưởng Hứa, thường ngày chuyện với cô cũng vài Giản đại ca đối xử với họ như em ruột, cứu mạng họ chiến trường.
Lục Dao vẫn luôn tò mò, Giản đại ca ở chiến trường liều mạng đến mức nào?
Giản Thành ôm vai cô, hồi tưởng những ngày đầu nhập ngũ.
Lúc đầu chọn nhập ngũ là bất đắc dĩ, hơn nữa bí mật giấu kín nhiều năm, trong lòng cất giấu tâm sự, liền cảm thấy chỉ c.h.é.m g.i.ế.c chiến trường mới phụ lòng thế của , mới thể dịu trái tim hỗn loạn .
Cũng là lúc đó quen Bạch Thế Giới và sư trưởng Hứa.
“Bất kể là mạng của tướng quân mạng của binh lính, đều như , chỉ cần là thể lo , sẽ cố hết sức để họ c.h.ế.t chiến trường, còn việc cứu mạng sư trưởng, đó là trùng hợp.”
“ em vẫn cảm thấy vĩ đại.”
Giản Thành gì thêm.
Thật sự chiến trường, khi đạn bay sượt qua bên tai, ai còn nghĩ đến vĩ đại vĩ đại, lập công ?
“Giản đại ca, hứa mặt nhiều , sẽ quý trọng mạng sống, nhớ đấy.”
“Nhớ .”
Lục Dao mắt , trong đó là sự dịu dàng, ôm lặng lẽ tận hưởng khoảnh khắc .
“A, đúng!”
Nhớ một chuyện, Lục Dao cảm thấy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-lam-than-y/chuong-133-cha-ta-khong-phai-ke-bat-tai.html.]
“Sao , lúc kinh lúc rống?”
Giản Thành cô, cô gái đang tức giận , hiểu sai điều gì.
“Nếu thích em như , tại lúc đầu , hại em cứ nghĩ thích em, còn để em tỏ tình với , thế công bằng!”
Càng khiến cô tức giận hơn là, nếu kiếp tỏ tình với cô, cô tuyệt đối sẽ gả cho Trần Hải, cũng sẽ vì mà độc cả đời!
Thấy dáng vẻ nhe nanh múa vuốt của cô, Giản Thành nhịn thành tiếng.
“Anh định đợi khi điều đến đế đô, cuộc sống định, mới đến nhà em cầu hôn, ai ngờ, em với .”
Anh nghĩ đến việc với cô, chỉ là, với phận của , ai thể nhiệm vụ về nữa ?
Vậy cô theo chẳng sẽ khổ ?
Lục Dao bĩu môi chuyện.
“Giận ?”
Người đàn ông cúi đầu mắt cô, Lục Dao đúng là tiền đồ, lập tức mềm lòng.
“Không giận.”
Chỉ là, giận kiếp đợi .
Còn nữa, “Vậy công việc ở xưởng thực phẩm là tìm cho em ?”
Chuyện cô sớm nghi ngờ, hôm nay xem như hiểu hết, từ khi cô xưởng thực phẩm việc, bắt đầu chú ý đến cô, thích cô.
Giản Thành thừa nhận, còn bổ sung.
“Em lên chủ quản là do đề nghị, chủ yếu vẫn là thành tích công việc của em nổi bật.”
Lục Dao nên gì, cảm giác vẫn luôn giăng bẫy cho cô chui , mà cô gì, còn chui một cách vui vẻ!
Diêu Lệ Hoa bắt nạt cô, Giản Thành tức giận, vốn định để Diêu Lệ Hoa lên giám đốc để cô mắc , tìm cơ hội sa thải cô , ai ngờ, Lý Dược Tiến còn tay, Diêu Lệ Hoa tự đào hố cho .
Nếu , thì cho rõ ràng hết chuyện.
Lục Dao hừ hừ hai tiếng, tức giận cảm thấy vui vẻ.
Tức giận là, gì cho cô cũng bao giờ , vui vẻ là, đối với cô, thật sự để tâm.
“Được , em tha cho , nhưng, ! Tuyệt đối lừa em nữa!”
Cô thật sự tính khí!
“Anh cố gắng hết sức.”
Giản Thành sợ c.h.ế.t một câu.
Lục Dao tức đến mức chuyện với nữa.
So với sự ngọt ngào bên , nhà của Tề Quốc Phong là một mớ hỗn độn.
Mang Giai Giai về đến nhà đập phá hết đồ đạc trong nhà, ngay cả chăn giường cũng kéo xuống đất, cuối cùng còn lật cả giường lên.
Chỉ thiếu nước lật cả nồi.
Tề Quốc Phong ôm con trai ghế, thèm để ý đến cô .
Anh chịu đủ , những ngày tháng như cũng nên kết thúc.
Đập phá đủ, Mang Giai Giai xoay vòng tại chỗ, tìm thấy thứ gì để ném nữa, ánh mắt về phía hai cha con cách đó xa.