Thập Niên 70: Trọng Sinh Gả Cho Binh Vương Tuyệt Tự, Sống Lại Một Đời Bình Yên - Chương 57

Cập nhật lúc: 2026-05-06 20:41:59
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đòn Tâm Lý Tàn Độc, Chân Tướng Mạng Lưới Gián Điệp Thạch Tỉnh

dậy, tay cầm mười mấy cây kim thô, nhúng bột t.h.u.ố.c màu đỏ, chút lưu tình đ.â.m một t.ử huyệt.

cho , đừng mà cử động lung tung, mà c.h.ế.t thì đừng trách , vì là hạng tâm địa độc ác, đối xử với tù binh . sẽ từng nhát từng nhát cắt thịt , bắt tự ăn, xem vị trí đó ngon ?”

Cô cầm con d.a.o găm nhỏ, ngừng khứa : “Anh xem bắt đầu từ chỗ thì , bắt đầu từ "cái " của thì ? Đừng giữ nữa, dù cũng chẳng đàn ông.”

Đối phương dường như kích động: “Cô bậy, con trai, ba đứa con trai, thể đàn ông , con khốn nhảm cái gì thế!”

Phong Nghiên Tuyết c.h.ế.t mất: “Anh đàn ông mà con trai, đúng là ngu xuẩn thật. Anh nghĩ đến vấn đề ? Anh ba bốn mươi tuổi , là một kẻ thiến bẩm sinh ? Làm con , lừa . Con trai là do vợ ngoại tình mà đấy, vợ mỗi đêm chung phòng với rên rỉ , còn ? Thật là ngu ngốc đến đáng thương.”

Phong Nghiên Tuyết thấy ánh mắt đổi, tiếp tục dùng lời lẽ kích động : “ thấy chắc chắn là do đồng đảng của , em của đấy, còn bảo vệ bọn chúng, thật là bi kịch. Nếu là , g.i.ế.c sạch bọn chúng , hạng chung thủy trong hôn nhân thì đáng c.h.ế.t, đáng xuống địa ngục. , tức giận, phẫn nộ, g.i.ế.c , tuyệt đối thể để sống sót.”

Cô cầm bột t.h.u.ố.c đưa lên mũi cho ngửi, vung tay tát một cái.

“Trần Vũ, phận thật sự của là gì? Anh giữ vị trí nào ở Hoa Quốc? Đồng đảng ở ? Cấp của là ai?”

Cái tát đó giống như mở chiếc hộp Pandora, một chuỗi câu hỏi đều tuôn hết, ngay cả Kỳ An cũng thấy cô như đang đùa, ai ngờ thực sự hiệu quả.

Chỉ thấy hai mắt vô thần, chuyện như dùng não suy nghĩ.

tên là Ishii Juuhachi, chỉ là một nhánh phụ, phụ trách truyền tin, gì cả, chỉ là một nhân viên tình báo.”

“Tại vợ phản bội , tại , đối xử với cô như , ...”

Phong Nghiên Tuyết túm tóc kéo ngược lên: “Nói, cấp của ở vị trí nào, là ai?”

Hắn ha hả: “Cấp của , đúng, cấp , là chủ nhiệm xưởng thép, giám sát những chuyện bí mật bên trong, và thỉnh thoảng phụ trách phá hủy những thiết kế mới nhất của xưởng.”

Phó Ngạn Quân tay ngừng: “Nhiệm vụ cụ thể của các là gì?”

Ishii Juuhachi căng thẳng lắc đầu: “Không , thực sự , chỉ phụ trách điều tra thông tin, quan sát nhà ai con gái xinh thì giới thiệu cho những quan chức cấp cao đó.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ga-cho-binh-vuong-tuyet-tu-song-lai-mot-doi-binh-yen/chuong-57.html.]

Phong Nghiên Tuyết đến đây, bất giác nhớ đến hai thanh niên trí thức : “Có các đang thực hiện kế hoạch đưa một nhóm trẻ em qua cải tạo Hoa Quốc, tráo đổi với trẻ em của chúng , thâm nhập nội bộ để gây rối ? Các đang thực hiện nhiệm vụ gì ở Hoa Quốc?”

Ishii Juuhachi điên cuồng đập đầu , mấy cây kim đều bật .

, chúng kế hoạch đó, đó là việc của cấp cao liên quan đến , gì cả.”

“Các đừng ép nữa, thực sự mà.”

Phong Nghiên Tuyết thấy như cũng chẳng hỏi thêm gì nữa, bèn hỏi thêm vài thông tin dừng việc thẩm vấn, đ.á.n.h ngất . Cô rút những cây kim thô , ngay cả bột t.h.u.ố.c màu hồng cũng thu .

“Thứ là cái gì , thể khiến trở nên thần trí tỉnh táo như thế?”

Phong Nghiên Tuyết nhét túi, thản nhiên liếc một cái: “Đây là một loại t.h.u.ố.c kiểm soát thần kinh, thể dùng để thẩm vấn, cũng thể dùng cho bệnh tâm thần phân liệt, cuồng loạn. Em cũng mới nghiên cứu thôi, thị trường . Các cần lo lắng dùng thứ hại , ngoài em thì ai .”

Nhìn ánh mắt của Phó Ngạn Quân là đang nghĩ gì, cô lạnh một tiếng, đúng là nghĩ nhiều, thật tưởng dễ chuyện chắc.

“Đừng mà mơ, đắt lắm đấy trai ạ. Chút bột tốn của em nhiều thời gian đấy, một tẹo thôi cũng đáng giá mấy trăm đồng . Thuốc viên của một viên ba trăm đồng, một tháng của là bao nhiêu tiền ? Anh nên cảm ơn sự hào phóng của em đối với , khác thì em mặc kệ cho phế luôn .”

Phó Ngạn Quân bĩu môi, cầm bản ghi chép bước ngoài: “ em với mà, cho một ít , về xin kinh phí gửi trả tiền cho em. bao nhiêu tiền tiết kiệm đều đưa hết cho em, ? Ít nhất cũng để cái cớ báo cáo, nếu bảo tham ô mất, khó giải thích lắm!”

“Không em cho , mà là thứ phối hợp với châm cứu. Lần các gặp vụ án lớn nào thì cứ tìm em, chỉ cần bao ăn ở là , em phục vụ miễn phí.”

Phó Ngạn Quân cũng ý dừng đúng lúc: “Bây giờ lái xe đưa em về, là ăn cơm xong mới về?”

Nga

Phong Nghiên Tuyết lắc đầu: “Em mua chút đồ ăn tự về, nhớ dặn nhà họ Vân, cẩn thận khi đến gặp em, em tạm thời gây chú ý.”

Phó Ngạn Quân cô rời thẳng thừng, chẳng chút lưu luyến nào, nhịn mà mỉm .

“Người em, chứ! Cậu thích kiểu ? Hành động đúng là đảo lộn nhận thức của , thẩm vấn mà cũng kiểu ? Cô tàn bạo như cũng thích .”

 

 

Loading...