Tia sáng tinh ranh trong mắt Tô Kiến Quốc lóe lên biến mất. Chỉ cần Tô Kiều đồng ý ăn cơm là . Dù cũng thực sự giúp Tô Kiều và Bùi Thiên Nghĩa bồi đắp tình cảm, chỉ là tạo cơ hội cho Bùi Thiên Nghĩa mà thôi. Một cái bẫy thể giăng một , thì thể giăng thứ hai!
Tô Kiến Quốc híp mí đẩy gọng kính, sảng khoái đồng ý: “Được, Kiều Kiều, ngày mai em dẫn bọn trẻ đến nhà sớm một chút. Anh bảo và chị dâu em chuẩn thật . Người một nhà chúng cuối cùng cũng thể hòa thuận cùng ăn bữa cơm , tin nhất định sẽ vui!”
Khóe môi Tô Kiều nhếch lên, tỏ rõ ý kiến.
Biểu cảm của Tô Kiến Quốc lúng túng, sự tàn nhẫn trong mắt lóe lên biến mất, hỏi: “Kiều Kiều, em ở đây là đang tìm ghi chép xuất kho t.h.u.ố.c của phòng t.h.u.ố.c ?”
Tô Kiều thản nhiên : “Không . đang tìm bệnh án thầy giáo đây.”
Tô Kiến Quốc cũng là việc trướng Nhậm Xuân Lâm. Bây giờ trở , bệnh án của bệnh nhân trong khoa, cũng thể xem . Tô Kiều như , Tô Kiến Quốc lập tức vẻ bừng tỉnh đại ngộ: “Kiều Kiều, em đang tìm ghi chép đây của Dương Vĩnh Lượng đúng ? Đại ca cho em , bệnh nhân Dương Vĩnh Lượng ...”
Tô Kiến Quốc chuyện với Tô Kiều, cùng cô rời khỏi phòng tư liệu. Chỉ là lúc đến cửa phòng tư liệu, đầu vị trí Tô Kiều ban nãy. Nói cũng thật trùng hợp. Vị trí Tô Kiều ban nãy, giá sách hai bên, một bên là ghi chép xuất kho t.h.u.ố.c của phòng t.h.u.ố.c, bên chính là ghi chép bệnh án của khoa bọn họ. Nhất thời, thật sự cách nào phân biệt lời Tô Kiều là thật giả.
Tô Kiều thật giả đều quan trọng, dù qua tối mai, Tô Kiều sẽ bọn họ nắm c.h.ặ.t trong tay. Cô, thoát khỏi lòng bàn tay bọn họ!
Thẩm Quyên vẫn như thường lệ đến tìm Tô Kiều cùng tan . Nhìn thấy Tô Kiều cùng Tô Kiến Quốc, Thẩm Quyên khỏi tò mò nhỏ giọng hỏi: “Kiều Kiều tỷ, chị hòa với nhà họ Tô ?”
Tô Kiều mỉm : “Không . Là ông đến tìm chị, tối mai mời chị ăn cơm, một nhà bọn họ hòa với chị.”
Thẩm Quyên bĩu môi: “Làm hòa với chị cái gì chứ? Bọn họ chắc chắn là thấy rể tiền đồ, mới tạo quan hệ với chị. Chỉ đợi rể đề bạt, bọn họ dễ bề mượn danh nghĩa của chị, một quan cả họ nhờ đấy!”
Tô Kiều mỉm , Thẩm Quyên quá đơn thuần thẳng thắn, cô cho Thẩm Quyên những chuyện dơ bẩn của nhà họ Tô. Chỉ là trong lòng cô khổ một tiếng, suy nghĩ của nhà họ Tô, nếu thực sự chỉ đơn giản là thơm lây thì .
Tô Kiều và Thẩm Quyên bước khỏi bệnh viện, liền thấy Ngô Vinh Hoa đang gấp gáp xoay vòng vòng như kiến bò chảo nóng ở cổng bệnh viện. Nhìn thấy Tô Kiều, Ngô Vinh Hoa lập tức đón lấy.
“Bác sĩ Tô, ... bà đột nhiên bắt đầu nôn từng ngụm m.á.u lớn, bây giờ tình hình đặc biệt . Có thể nhờ cô, cùng đến xem một chuyến nữa !”
Tô Kiều hai lời, leo lên xe đạp : “Đi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-da-bay-tra-nam-quan-tau-mot-thai-ba-bao/chuong-210-co-khong-thoat-khoi-long-ban-tay-bon-ho.html.]
“Kiều Kiều tỷ, em cùng chị.” Cô nàng bây giờ Tô Kiều đó tung tin đồn nhảm, chính là vì khám bệnh cho Ngô Vinh Hoa, tung tin đồn nhảm chính là cô và Ngô Vinh Hoa. Lần cô nàng cùng Tô Kiều, cô nàng chứng, cô nàng xem ai còn dám há miệng phun phân lung tung!
Tô Kiều thấy giọng Thẩm Quyên, trực tiếp bóp phanh chống xe đạp . Sau khi xuống xe đạp, : “Vậy thì quá, Quyên Tử, chị chung một xe với em. Đồng chí Ngô, đạp chiếc xe của , chúng mau ch.óng chạy về xem Ngô đại nương.”
Ngô Vinh Hoa lúc cũng từ chối. Trực tiếp đạp lên xe đạp của Tô Kiều, đạp xe đến mức xẹt tia lửa.
Khi bọn họ chạy đến nơi, bên ngoài túp lều tranh của nhà họ Ngô vây quanh ít .
Ngô Vinh Hoa ở phía hét lên: “Nhường đường một chút, phiền bà con nhường đường một chút, bác sĩ đến !”
Trong đám đông lập tức : “Tiểu Hoa, lúc cháu còn mời bác sĩ cho cháu gì nữa? Đây chẳng là cởi quần đ.á.n.h rắm, thừa thãi ? Cháu mau ch.óng chuẩn hậu sự cho cháu , quần áo liệm, quan tài ván mỏng gì đó mau mua !”
Những lời , Ngô Vinh Hoa tuy thích , nhưng cũng bà con là ý , nên để ý. Anh dẫn Tô Kiều trong túp lều tranh. Cẩn thận từng li từng tí đỡ Ngô đại nương dậy: “Mẹ, , cố gắng thêm một chút nữa, bác sĩ Tô đến .”
“Khụ khụ...”
Ngô đại nương khống chế ho hai tiếng. Bà ho, m.á.u tươi sủi bọt liền trào từ khóe miệng.
Ngô Vinh Hoa kìm đỏ hoe hốc mắt: “Mẹ, , nhịn thêm một chút, bác sĩ Tô đến , sẽ .”
Tô Kiều cũng dám chậm trễ. Cô trực tiếp lấy một cái bát , từ trong gian lấy một bát nước linh tuyền, đút đến bên miệng Ngô đại nương.
“Đại nương, bác đừng chuyện vội. Có chuyện gì, chúng uống ngụm nước .”
Ngô đại nương mở đôi mắt phần mờ mịt Tô Kiều một cái, ngược vô cùng phối hợp há miệng uống nước. Ngay khoảnh khắc bà uống thứ nước đó, đôi mắt vốn dĩ vẩn đục của bà, trong nháy mắt sáng lên. Bà run rẩy đưa tay đỡ lấy cái bát, trực tiếp uống ực một cạn sạch cả bát nước.
Uống xong, Ngô đại nương kích động Tô Kiều: “Đây là... ông để ?”