Thập Niên 70: Tra Nam Hủy Hôn Theo Thiên Kim, Ta Xoay Người Gả Cho Thủ Trưởng - Chương 91: Phun nước bọt vào trà xanh
Cập nhật lúc: 2026-05-01 02:16:37
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Tú Phân căn bản phòng , trực tiếp đá lăn lông lốc, cả ướt sũng lập tức biến thành bùn!
“Phúc Sinh…”
Lâm Tú Phân đau đớn rơi nước mắt, trực tiếp vẽ hai đường khuôn mặt lấm lem bùn đất, càng thêm chật vật.
Tiền Phúc Sinh ghét bỏ vô cùng.
“Sao lấy một thứ như cô chứ! Còn mau thu dọn hành lý, đến lúc đó cô đưa bọn trẻ về quê !”
Trong lòng Cảnh Kiều Kiều khẽ động, giả vờ quan tâm bước tới: “Đoàn trưởng Tiền, đừng tức giận. Vừa hàng xóm hắt nước chị dâu, chị dâu đang tức giận.”
Tiền Phúc Sinh thấy là cô , vẻ mặt lập tức dịu .
“Cảm ơn cô cho , y tá Cảnh.”
“Không gì,” Cảnh Kiều Kiều dịu dàng, “Anh vẫn nên quan tâm đến vợ nhiều hơn, đừng để chị đồng chí Cố hàng xóm bắt nạt…”
“Cô là cái thá gì, mà quản chuyện bao đồng nhà khác!”
Lục Lẫm tay trái xách một con gà, tay xách một con vịt, vui vẻ trở về kết quả thấy kẻ lắm mồm đang vợ .
Chuyện thể nhịn ?
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm
- TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô
- Thập Niên 70: Phúc Bảo
- Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng
- Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo
- TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh
- Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân
“Chậc, hóa là y tá Cảnh. Nghe hai ngày cô ống thông tiểu cho lãnh đạo, bảo tìm nam, cô cứ khăng khăng kỹ thuật của ? Cô đây là xem chim, là đặc biệt xem chim của lãnh đạo?”
“Phụt!”
“Phì!”
“Khụ…”
Những mặt đều gần như kiểm soát biểu cảm của , hậu quả của việc cố nhịn là từng khuôn mặt vặn vẹo đến đáng sợ.
Mặt Cảnh Kiều Kiều trắng bệch.
Chuyện riêng tư như Lục Lẫm ?
Thảo nào mỗi bác sĩ Trang nhắc đến đứa con riêng đều vẻ mặt cạn lời.
“Đồng chí Lục, hiểu lầm …”
“Có hiểu lầm tìm vị lãnh đạo đó hỏi một chút là ngay. Cô dám ?”
Cảnh Kiều Kiều đương nhiên dám , chỉ thể cúi đầu lau nước mắt lóc, nhưng cơ thể lặng lẽ dựa về phía Tiền Phúc Sinh. “Đoàn trưởng Tiền…”
Tiền Phúc Sinh Lục Lẫm, ánh mắt âm lãnh.
“Lục Lẫm, như ý nguyện đoàn trưởng, cũng thuận theo ý mà , cớ bức quá đáng như ?”
Lục Lẫm khẩy: “Phó đoàn trưởng Tiền, thật sự . Hay là bây giờ tìm sư trưởng, bảo ở , đảm bảo sẽ phối hợp với !”
Tiền Phúc Sinh mặt nghẹn đến đỏ bừng, nhưng rốt cuộc dám một câu ở .
“Cậu… thật khó hiểu.”
Gã hất tay, cũng mặc kệ Cảnh Kiều Kiều, sải bước về phòng.
Cảnh Kiều Kiều suýt chút nữa ngã xuống đất!
Những mặt cũng đều lờ mờ hiểu vấn đề, Cảnh Kiều Kiều mang theo chút ẩn ý.
Cảnh Kiều Kiều hận đến nghiến răng, nhưng thể phản bác Lục Lẫm, chỉ thể xám xịt rời .
Lục Lẫm những mặt, : “ là luôn dễ chuyện, nhưng chỉ một điểm, vợ vui, chắc chắn cũng vui, hy vọng chung sống hòa thuận.”
Chung sống hòa thuận?
Là để vợ “hòa”, còn chúng đều nhịn, nhường chứ gì?
Nếu sẽ dễ chuyện?
Rõ ràng là đe dọa mà!
Trong lúc nhất thời ai dám lên tiếng.
Lục Lẫm cũng mặc kệ sắc mặt họ khó coi đến mức nào.
Những cho dù bắt nạt Ninh Ninh, thì cũng đều gì, chẳng ai .
Anh nhớ vài là nhà của cán bộ trong đoàn họ.
Chiều nay sẽ tìm mấy cán bộ đó chuyện cho t.ử tế.
Quan mới nhậm chức ba đốm lửa, đốt đến ai đó xui xẻo.
“Ninh Ninh!”
Lục Lẫm lên tiếng, cửa mở .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tra-nam-huy-hon-theo-thien-kim-ta-xoay-nguoi-ga-cho-thu-truong/chuong-91-phun-nuoc-bot-vao-tra-xanh.html.]
Cố Uẩn Ninh kéo Lục Lẫm trong, trực tiếp đóng cửa. Cô vui mừng : “Sao mua gà và vịt? Không lẽ thực sự thăng chức ?”
Câu cuối cùng Cố Uẩn Ninh hạ thấp giọng .
Đáy mắt Lục Lẫm xẹt qua ý , học theo cô hạ thấp giọng : “Là thăng chức đoàn trưởng . Chúng kết hôn tiệc rượu, quá tủi cho em , định mời những bạn thiết đến ăn một bữa cơm. Bạn bè của em chúng thể xin nghỉ phép lên thành phố mời.”
Cố Uẩn Ninh : “Em bạn bè gì, chúng cứ ở khu tập thể là . Chỉ là tiệc rượu một con gà một con vịt cũng đủ ! Hơn nữa em lười phiền phức, cảm thấy tủi .”
Cố Uẩn Ninh thật.
Là một quản lý, cô ăn quá nhiều bữa tiệc xã giao , càng thích mời khác ăn cơm.
mấy ngày nay dì La Phương và mấy dì quen đều mang đồ đến, chúc mừng họ tân hôn.
Không tiệc rượu đáp lễ thì .
Càng đừng Lục Lẫm còn những em sinh t.ử, bắt buộc mời một bữa!
Không gian thì một con gấu, nhưng gấu ngoài tay gấu, thịt thì chẳng gì ăn, thứ đáng giá nhất là mật gấu.
Cô và Lục Lẫm bàn bạc, định g.i.ế.c trong gian, chỉ là rút thời gian.
Lục Lẫm : “Những thứ đương nhiên đủ, nhưng chúng thể nhờ chuẩn giúp mà!”
Ai sẽ chuẩn cho họ?
Trong đầu Cố Uẩn Ninh lóe lên một tia sáng: “Người lẽ là Lục thủ trưởng ?”
Lục Lẫm liền , trong mắt đều lộ vẻ xa.
“Là bác sĩ Trang, bà bây giờ đang tốn công lấy lòng Lục thủ trưởng, với tư cách là con trai của Lục thủ trưởng, nhờ bà giúp chút việc, bà chắc chắn sẽ vui đến phát .”
Cố Uẩn Ninh thích nhất là cái tính của !
Lục Lẫm đây còn giữ kẽ, việc cực kỳ chính trực rẽ ngoặt, Cố Uẩn Ninh còn lo lắng một thời gian dài.
Bây giờ cuối cùng cũng xuất sư !
“Anh đúng. Chỗ dựa là em trai của Trang a di sụp đổ, bây giờ bà đang cần Lục thủ trưởng chỗ dựa lớn, chắc chắn sẽ ‘giữ c.h.ặ.t núi xanh buông lỏng’, chúng món hời thể chiếm.”
Cố Uẩn Ninh đảo mắt, : “Lần thăng chức là chuyện lớn, bao nhiêu lưng chắc chắn là Lục thủ trưởng đang dùng sức, mặc dù Lục thủ trưởng là lực cản, nhưng chúng lợi dụng cho , thì chính là gió đông!”
“Nói thế nào?”
Cố Uẩn Ninh nhỏ giọng bên tai Lục Lẫm, Lục Lẫm cũng lên, ôm Cố Uẩn Ninh hôn một cái.
Vẫn là Ninh Ninh lợi hại nhất.
Anh xuất sư còn sớm lắm!
…
“Hắt xì!”
Trang Mẫn Thu đang nấu cơm hắt một cái, lạnh toát sống lưng.
Luôn cảm thấy ai đang c.h.ử.i lưng.
Gần đây bà sảy thai, vẫn đang nghỉ phép, bình thường ở cơ quan bà cũng đắc tội với ai, chắc là đồng nghiệp.
Chẳng lẽ là Lục Lẫm cái đồ chổi đó?
Đang nghĩ ngợi, cửa phòng “cạch” một tiếng mở .
Cố Uẩn Ninh : “Lục thủ trưởng, chúng con đến thăm ông đây!”
Trang Mẫn Thu vội vàng từ phòng bếp định đóng cửa, khi thấy bóng dáng cao lớn của Lục Lẫm bà đột ngột dừng , gượng: “A Lẫm, con cũng về ?”
Quả nhiên chính là đồ chổi đang c.h.ử.i bà lưng!
Lục Lẫm khẩy.
Cố Uẩn Ninh nghiêm túc : “Trang a di, bà cũng việc nửa đời , vẫn chuyện thế? Lục Lẫm chìa khóa của tiểu lâu đỏ, về nhà chẳng là chuyện thiên kinh địa nghĩa ?”
Trang Mẫn Thu nghĩ đến chiếc chìa khóa đó là thấy nghẹn họng.
Sau khi đưa chìa khóa cho Lục Lẫm, bà luôn đ.á.n.h một chiếc mới.
Lục Chính Quốc luôn chịu cho bà mượn chìa khóa của ông để đ.á.n.h chìa khóa, cộng thêm nhiều chuyện, Trang Mẫn Thu đến bây giờ vẫn lấy chìa khóa!
Khóe miệng Trang Mẫn Thu giật giật, khó khăn lắm mới nặn một nụ .
“Ninh Ninh đúng, A Lẫm về nhà là thiên kinh địa nghĩa.”
Thắng Hùng gã cách phục chức, bà tạm thời nhẫn nhịn, đợi đến khi Thắng Hùng vùng lên, bà sẽ cho Cố Uẩn Ninh tay!
Dáng vẻ nhẫn nhịn của Trang Mẫn Thu khiến mắt Cố Uẩn Ninh sáng lên.