Thập niên 70: Tôi trở thành nữ phụ độc ác - Chương 9
Cập nhật lúc: 2026-04-22 17:29:14
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Kiều Kiều hích cho loạng choạng suýt chút nữa thì trẹo chân, dám hé răng nửa lời, chỉ sợ lúc Thẩm Mộng đầu óc tỉnh táo nhớ tới chuyện căn nhà.
Thẩm Mộng hai đứa trẻ mặt, tấm chăn cô tự nhéo mạnh đùi một cái, nước mắt tuôn rơi lã chã.
Vừa cái thu-ốc nhỏ mắt cô dùng chắc chắn là hàng rởm , hiệu quả kém quá, mới một lát hết tác dụng thì thôi , còn mắt khô rát mệt mỏi.
“Minh Khải, con trai của , với con quá, m.a.n.g t.h.a.i mười tháng mới sinh con, con lớn lên từng chút một, thương con cho , nhưng lúc sinh con mới mười chín tuổi, chẳng hiểu gì cả, trong lòng luôn lo lắng, cha con nhà ai giúp đỡ , con bé xíu như , mỗi đêm đều giật tỉnh giấc đưa tay lên mũi con xem con mệnh hệ gì , hu hu...
Con là con ruột của , thương con chứ!"
Bàn tay Thẩm Mộng khẽ đặt lên đầu Lục Minh Khải, nhẹ nhàng xoa xoa.
Cậu bé một đôi bàn tay to lớn của ông ngoại giữ c.h.ặ.t phía nên chạy cũng thoát , phụ nữ bình thường đ-ánh mắng cấu nhéo , phụ nữ đó t.h.ả.m quá, bà bà thương , còn xin nữa, hiểu, chạy nhưng... nhưng trong ký ức của bao giờ đối xử dịu dàng như thế, nhất thời chút ngẩn ngơ.
Minh Phương nước mắt cũng rơi lã chã, vì cảm động bởi lời lẽ của mụ kế độc ác mà là thấy mụ giơ tay đặt lên Tiểu Minh Khải, cô sợ lắm, chỉ sợ bàn tay đang xoa đầu đó đột nhiên giáng cho em trai một cái bạt tai.
“Minh Phương con ơi, cũng với con và Minh Dương, Minh Lượng nữa, lúc mới gả về đây con đối xử với như , cái con bé tí xíu thế mà chẳng quản bản ăn , chỉ lo ở trong phòng mới đói , mang cho một bát cơm mà đôi bàn tay nhỏ bé nóng đến đỏ ửng cả lên, đối xử với con thực sự hối hận lắm, đều con gái là chiếc áo bông nhỏ của , nếu một cơ hội nữa nhất định sẽ coi con là tâm can mà thương yêu, cha ơi, cha mở cái tủ đầu giường lấy cái túi vải đen cho con, bên trong xấp vải con để dành cho Minh Phương đấy, định là cuối năm sẽ may cho con bé một bộ quần áo mới, giờ chắc còn cơ hội nữa ."
Thẩm Mộng năng đứt quãng thật nhọc nhằn, nhà họ Lục ai dám cắt ngang vì sợ cô đột nhiên tắt thở thì Thẩm Phú Quý sẽ đổ hết lên đầu họ, vả Minh Dương mấy đứa nhỏ vẫn đang ở đây, Minh Dương và Minh Lượng đều lớn , trí nhớ , dù Thẩm Mộng đến thì đó cũng là vợ của Lục Chấn Bình, đợi về vợ mất như thế nào thì thể chút lửa giận nào ?
Lục Minh Phương sững sờ khuôn mặt nhỏ nhắn, trân trân khi ông ngoại từ trong tủ của mụ đàn bà xa lấy một cái túi vải đen, từ bên trong lấy một mảnh vải bông in hoa mẫu đơn xanh lá cây đặt tay , trái tim cô như kim châm một cái, lập tức trở nên mềm yếu.
Lục Minh Dương tựa cửa trong lòng “hừ" lạnh một tiếng, mụ thật xa, đến lúc ch-ết vẫn còn lừa cơ đấy, đây rõ ràng mụ khoe với là mụ mới xấp vải định để may quần bông cho chính , giờ là để cho Minh Phương, rõ ràng là mấy đứa em nhớ đến cái của mụ, chắc là mụ đang thèm khát nén hương đầu với tiền giấy mỗi dịp lễ tết đây mà.
Lục Minh Dương tuy nghĩ nhưng miệng, dù nữa ông ngoại và bà ngoại đối xử với mấy em vẫn ôn hòa, lúc nên gây thêm chuyện.
Thẩm Mộng dùng một tràng lời lẽ dụ dỗ hai đứa trẻ nhỏ nhất thút thít, bỗng nhiên thấy tiếng động bên ngoài, cô bỗng nhiên dậy, từ gối lấy khế đất, cùng một phiếu bầu trong nhà và một ít tiền cuối cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-toi-tro-thanh-nu-phu-doc-ac/chuong-9.html.]
“Minh Dương, Minh Lượng, hai đứa qua đây, Minh Dương , với các con, cũng với lời ủy thác của cha các con, đây là khế đất và phiếu lương thực của nhà , còn mười lăm đồng là bộ tiền còn của nhà , con hãy giữ cho kỹ, khi con chăm sóc cho các em thật , cũng để đống nợ khổ con con trai, nhưng con xem bà nội con với mấy chú thím , họ đều đang nhắm đồ đạc của mấy em con đấy, thực sự sợ lắm, nếu mà các con sống nổi ở nhà họ Lục thì hãy về nhà họ Thẩm, nếu nhà họ Thẩm nhận thì các con dù ăn xin cũng đừng ở nhà họ Lục mà sống, đường sống con ơi!
Mẹ ơi, Gia Hiên, Kiều Kiều, hai ơn phước , nhà của đều các chiếm hết , đợi hai hãy cho mấy đứa nhỏ một con đường sống nhé, cầu xin hai đấy!"
Lục Minh Dương gọi tới bên giường, trong tay bỗng chốc nhét một xấp đồ, thấy phụ nữ còn dở sống dở ch-ết lúc dậy , còn lảo đảo định xuống giường, bộ dạng là quỳ xuống mặt bà nội và các chú thím đang ở cửa, giật vội vàng kéo Minh Lượng một cái, nhường chỗ cho mụ đàn bà xa , và Minh Lượng vẫn còn là trẻ con, gánh nổi một cái quỳ lạy của mụ , già quỳ lạy con trai là tổn thọ đấy.
“Tiểu Mộng con định gì thế, mau dậy , trời sập xuống cha chống đỡ cho con , xem ai dám bắt nạt cháu ngoại của , hừ, nhà họ Lục các coi con gái như con ruột mà chiếm đoạt ba gian nhà gạch của cả cho thằng út ở ?
Thiên vị cũng chừng mực thôi chứ đừng mà mất lương tâm quá thế."
Lưu Tam Kim tức đến mức nổ đom đóm mắt, chỉ Thẩm Mộng bắt đầu mắng nhiếc.
“Thẩm Mộng cái đồ ranh con , cô cái giọng mê sảng gì thế, Gia Hiên với Kiều Kiều bao giờ chiếm nhà của cả các hả, chẳng là họ kết hôn mượn ở tạm một thời gian cho nó linh đình một chút ?
Cô bằng lòng thì sớm chứ, giờ diễn cái trò gì thế , cứ như thể nhà họ Lục chúng cả nhà xúm bắt nạt cô bằng, cô cũng ngóng xem, khắp cái thôn Lục Gia ai mà bắt nạt nổi cô hả?
Minh Dương, Minh Lượng, Minh Khải, cháu ngoan của bà, các cháu xem các cháu cái thói gì đây, các cháu giúp bà một câu chứ!"
“Phải đấy, đấy chị dâu cả, chị cái giọng gì thế, chẳng lúc , chỉ là năm nay mới cưới nên ở tạm một thời gian, tháng nào cũng đưa tiền thuê nhà cho chị mà, hai đồng một tháng, đừng ở quê mà ngay cả nhà lầu tỉnh cũng chỉ tầm cái giá đó thôi, giờ chị là chiếm đoạt, thật là lý lẽ mà!"
Lục Gia Hiên chút tức giận, nhưng chỉ mải mê phản bác mà thấy vẻ mặt chột của Lưu Tam Kim và Chu Kiều Kiều.
“ Gia Hiên ơi, Chấn Bình nhà mỗi tháng đều gửi về ba đồng tiền phụng dưỡng đấy, hề bạc đãi cha , hơn nữa... hơn nữa hơn nửa năm trôi qua mà chẳng thấy một đồng tiền nào cả!
Gia Hiên , tiền đó chú đưa cho ai ?"