Thập niên 70: Tôi trở thành nữ phụ độc ác - Chương 101
Cập nhật lúc: 2026-04-22 18:28:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Làm cái gì thế, bực cả !
Lão già ghé sát gì hả?”
“Làm gì ?
Nói chuyện cho bà đây.
Vợ thằng Lại ở đầu làng là do Chủ nhiệm Quách đấy, vợ Trường Trụ bảo là từ chỗ cô .”
Chu Cúc Anh kinh ngạc há hốc mồm, tài nào ngờ là Chủ nhiệm Quách.
Nghĩ thì đúng là cái hôm Minh Phương suýt rơi xuống sông, Chủ nhiệm Quách và Tiểu Mộng ngoài một chuyến, hình như bên ngoài tìm.
Trong lòng bà thắt một cái.
Chủ nhiệm Quách chẳng kết giao với Thẩm Mộng , lưng đem tin cho cái mụ Lưu Tam Kim ch-ết tiệt chứ, tâm địa lệch lạc thế .
“Cũng may là sớm, là cô là .
Nhìn dáng vẻ Chấn Bình xót vợ là tình cảm hai vợ chồng họ thế nào.
Chủ nhiệm Quách tám phần là nhờ vả Chấn Bình chuyện gì đó đây, ai ngờ bám nhầm chỗ, chắc hối hận xanh ruột .”
Hai ông bà đ-ánh xe bò về phía nhà Thẩm Mộng.
Chu Cúc Anh yên tâm về lũ trẻ nên ở giúp trông nom.
Đã thiết với vài ngày nên mấy đứa trẻ Minh Dương chào đón bà.
Sau khi Chu Cúc Anh giúp trải xe bò xong, Lục Chấn Bình trực tiếp bế cả lẫn chăn của Thẩm Mộng lên xe.
Sau khi xác nhận đắp chăn kỹ càng cho cô, mới yên tâm lấy một chiếc áo khoác trong túi xách của .
“Cha đưa các con bệnh viện huyện , các con ở nhà lời bà tư nhé.”
Ánh mắt mang theo vẻ cảnh cáo, Minh Dương cảm thấy cha còn vế , đại loại là nếu bọn chúng lời thì đợi về sẽ cho một trận.
Phía bên , Quách Tú Cầm họp ở công xã cả ngày, lúc về mới nhà họ Lục đ-ánh nh-au to, mà trong đó còn liên quan đến .
Cô tức đến run , một lượt nhà đ-ập bàn một cái “chát".
“Ai?
Rốt cuộc là ai ?”
Cả nhà đều cúi đầu gì, dáng vẻ càng cô thêm tức giận.
Cô “xoẹt" một cái dậy, hừ lạnh một tiếng.
“Không cũng , từ nay về chuyện gì đừng tìm đến .
Sau mấy chuyện lằng nhằng rắc rối cũng đừng hòng bảo tìm chị dâu giúp đỡ.”
Nói xong cô định bước ngoài, cô đến giải thích rõ ràng với Thẩm Mộng rằng chuyện liên quan đến .
Ban đầu cô thấy kết giao với Thẩm Mộng là để thể bắc cầu với Lục Chấn Bình.
Anh hiện giờ tuy chỉ ở trong quân đội, nhưng ở huyện nhiều từ quân đội chuyển ngành về sắp xếp công việc mới.
Mối quan hệ nhân mạch là thứ mà một chủ nhiệm phụ nữ nhỏ bé như cô thể hình dung nổi.
càng tiếp xúc với Thẩm Mộng, cô càng nhận điểm của cô:
thông minh, ôn hòa mà giả tạo.
Một con gái như , cô cũng kết nghĩa chị em để qua .
“Ơ kìa, Tú Cầm, Tú Cầm, con đừng giận.
Là , chứ ai.
Tối hôm đó vệ sinh thì tình cờ thấy con và Chí Kiệt chuyện.
Mẹ cũng là ý thôi, nghĩ là Chí Kiệt cũng đến tuổi , thằng bé quân đội.
Chấn Bình vốn hiếu thảo, nếu cho mụ Tam Kim thì chuyện Chí Kiệt lính chẳng chỉ là một câu của mụ ?
Mẹ... cũng là ý mà!”
Quách Tú Cầm đầu trừng mắt chồng :
“Mẹ ơi, cái gì thế hả?
Quân đội là của nhà Lục Chấn Bình chắc, là ?
Quân đội là của quốc gia!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-toi-tro-thanh-nu-phu-doc-ac/chuong-101.html.]
Chí Kiệt lính thật, nhưng cũng xem nó đủ tư cách .
Nếu bản nó gì thì đừng Chấn Bình nhận, đến con cũng cho nó .
Chấn Bình đúng là hiếu thảo, nhưng giờ bao nhiêu tuổi , còn thể chuyện gì cũng theo bà già ?
Cha nắm thóp chuyện để đ-ánh vợ một trận, cứ chờ mà xem, nếu dỗ dành Tiểu Mộng thì đừng Chí Kiệt lính, học hành xong xin việc cũng chẳng phần .
là phá hoại mà, tiền đồ của cháu trai sớm muộn gì cũng hủy hoại trong tay thôi.”
Quách Tú Cầm xong liền sải bước nhanh cửa.
Những lời của cô thể coi là nghiêm khắc, khiến bà già sững sờ một lúc “phịch" một cái bệt xuống đất.
“Trời đất ơi!
Từng tuổi đầu còn đứa con dâu chủ nhiệm phụ nữ mắng mỏ thế , còn mặt mũi nào nữa đây hả trời!
thế là vì ai cơ chứ, chẳng là vì con trai cô ?
Cuối cùng là của !
Ông trời ơi, ông mở mắt mà xem đứa con dâu ghê gớm của nó hành hạ bà già thế nào đây !”
Bà già gào , trong nhà liền vội vàng vây quanh.
Chủ nhiệm Quách ở cổng viện cảnh một cách bất lực.
Bà già nhà cô mỗi khi sai chuyện gì là bệt xuống đất gào như sắp ch-ết đến nơi.
Bà sai ?
Thực là , chỉ là cái miệng cứng như mỏ vịt ch-ết chịu nhận thôi.
Bác sĩ kiểm tra cho Thẩm Mộng, xác nhận đúng là chấn động não nhẹ.
May mà quá nghiêm trọng, cứ ở bệnh viện theo dõi, nếu gì bất thường thì ngày mai thể xuất viện.
Lục Chấn Bình đầy hứng thú Thẩm Mộng đang truyền nước muối với vẻ mặt uể oải.
Trong đầu hiện lên dáng vẻ của cô lúc đ-ánh nh-au với nhà họ Lục, thế nào cũng thấy chút phong thái hiên ngang.
Thẩm Mộng ngủ cả buổi chiều, lúc xóc nảy cả quãng đường nên giờ thực sự ngủ nổi.
Hơn nữa vật lộn suốt bấy lâu, cô thấy đói.
Cô khẽ nheo mắt qua, thấy đàn ông tinh thần vẫn , khóe miệng còn mang theo nụ .
Điều Thẩm Mộng bực , cô giường bệnh thế , gì mà đáng chứ?
Cô hỏi xem rốt cuộc gì đáng thế?
“Không ngủ thì đừng nhắm mắt giả vờ ngủ, lát nữa tê rần chẳng để xoa bóp cho ?”
Thẩm Mộng:
“...”
Người tình cảm với nguyên chủ lắm , chuyện vẻ trơn đầu bóng lưỡi thế .
“Anh cái gì?”
“ bao giờ ?
Nhìn em thế xót xa lắm.
Kết hôn bao nhiêu năm nay, một em chèo chống gia đình, vất vả cho em .”
Lục Chấn Bình xong liền cúi ghé sát cô.
Sau khi kéo tấm chăn, tay đặt lên hai vai cô.
Khoảng cách giữa hai cực kỳ gần, gần như mũi chạm mũi.
Có lẽ do c-ơ th-ể khỏe nên phản ứng của Thẩm Mộng chậm, sững sờ một chút mới từ từ mở to mắt khuôn mặt đang phóng đại mắt.
Cô giật giơ tay định đẩy .
Lục Chấn Bình chỉ chờ khắc , lảo đảo lùi một bước, đôi mày khẽ nhíu , mặt lộ vài phần tổn thương.
“Tiểu Mộng, em thế?
Nhìn ánh mắt em đúng lắm nhé.
Trước đây chẳng em hỏi khi nào về nhà , đẩy ?
Chúng là vợ chồng bao nhiêu năm , trong lòng em oán hận ?”