“Lúc tính chất bảo mật cao lắm, phía còn kèm theo tên của nhân viên nghiên cứu, Thạch Đầu từng nêu tên hai , Chúc An An đều giữ gìn cẩn thận, để cùng một chỗ với những bằng khen và giấy chứng nhận danh dự đây.”
Tần Chiêm và Tần Viễn cùng thủ đô năm nay cũng về nghỉ hè, Tần Viễn đứa trẻ vẫn luôn tiến bước vững chắc, ngay từ lúc học cấp ba xác định rõ mục tiêu, kiêu nóng nảy, từng bước một vững chắc, cuối cùng nghiệp với thành tích xuất sắc và ở thủ đô.
Có điều bên đó quản lý theo kiểu quân sự hóa, tuy nghiệp nhưng cũng kỳ nghỉ, chỉ Tết mới thể về.
So với Tần Viễn thì Tần Chiêm là một đứa đổi, năm thứ tư đại học một việc lớn, đó là xin sinh viên trao đổi, tháng tám sẽ nước ngoài.
Mặc dù chuyên ngành của thực sự thích hợp để nước ngoài học tập chuyên sâu nhưng trong cái thời đại mà việc khỏi tỉnh vẫn là thuận tiện lắm , việc bước chân khỏi cửa quốc gia thực sự khiến Nguyễn Tân Yến trăn trở lâu.
Đó là nước ngoài đấy, xa xôi như , đất khách quê , ngộ nhỡ xảy chuyện gì thì bây giờ?!
Tần Chiêm , cũng chỉ một , còn hai bạn học nữa cũng xin , coi như là bạn đồng hành.
Vì chuyện của mà trong nhà còn mở hai cuộc họp gia đình, cuối cùng đương nhiên là đồng ý .
Thế nên, bây giờ đang bận rộn thủ tục ở trường, đến lúc đó sẽ cùng Chúc An An và về, hộ khẩu của ở Thượng Hải, còn một thủ tục ở địa phương.
Vé tàu là chuyến hơn năm giờ chiều, ba lớn dắt theo năm đứa trẻ, đội hình khá là hùng hậu.
Tần Song và Tào Anh Nghị cũng cùng đến ga tàu hỏa, Tào Anh Nghị một tay bế cô con gái nhỏ một tay dắt cô con gái lớn, dặn dò mấy yên tâm:
“Đi ngoài nhất định theo sát bác cả đấy nhé!"
“Đặc biệt là những lúc đông , túm c.h.ặ.t vạt áo bác buông , chuyện với lạ, cho kẹo socola đều ăn ?
Ăn xong là các con sẽ bao giờ gặp bố nữa ."
Câu cuối cùng là với Mãn Mãn, dù Quả Quả cũng lớn thế , đương nhiên thể hai viên kẹo lừa .
Mãn Mãn lúc đầu còn chút nỡ rời xa bố , kết quả là bố cứ lải nhải ngừng, cô bé dùng cả hai lòng bàn tay bịt c.h.ặ.t miệng lão Tào :
“Bố ơi bố lải nhải đấy~"
Giống hệt như lúc Tiểu Viên T.ử bịt miệng Tiểu Thuyền , học theo đúng bài.
Tào Anh Nghị:
“.................."
Chiếc “áo bông nhỏ" hôm nay lọt gió.
Chúc An An bật , Tần Song cũng ha ha, xong giơ tay quẹt quẹt mũi con gái:
“Lải nhải cũng , là ai năm ngoái hai viên kẹo lừa đấy hả?"
Mãn Mãn bĩu bĩu môi, thừa nhận đó là .
Năm ngoái trường mẫu giáo tổ chức một buổi diễn tập chống bắt cóc, Mãn Mãn vẫn học mẫu giáo, là Tần Song khi thấy thì nhất thời nảy ý thử xem nên nhờ đồng nghiệp mới thử con gái một chút.
Kết quả là cái nhóc , cầm kẹo là theo luôn, chẳng hề đắn đo một giây nào.
Rõ ràng với con bé nhiều , ở bên ngoài theo chú dì lạ mặt, ai ngờ cuối cùng vẫn là “thấy đồ ăn là mờ mắt".
Quả Quả nắm bàn tay mẫm mỡ của Mãn Mãn:
“Bố yên tâm , con chắc chắn sẽ nắm c.h.ặ.t em gái."
Tần Song sửa cổ áo cho cô con gái lớn:
“Yên tâm, yên tâm về con."
Sắp đến giờ soát vé, Tần Song và lão Tào ở lâu.
Chuyến lên kế hoạch từ lâu, mua vé sớm, vé dồi dào, đều mua vé giường .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-toi-mang-theo-ca-can-nha-xuyen-sach/chuong-408.html.]
Hành lý nhiều, Chúc An An dẫn lũ trẻ chen chúc, cứ từ từ thong thả cùng mới lên tàu, ba cái nhóc con đầu tiên tàu hỏa, thấy mới lạ vô cùng, lên tàu là bắt đầu đông ngó tây, câu hỏi cũng nhiều, líu lo chí ch.óe như mấy con chim sẻ...
“Mẹ ơi, cái giường cao thế nhỡ ngã xuống thì ạ?"
“Cái xe mà to thế ạ?
Dài thật là dài luôn!
To hơn xe ô tô con nhiều lắm ạ."
“Đông thế , xe kéo nổi ạ?"
“Nó kéo như thế mệt ạ?"
“Anh ơi, đây từng ạ?
Anh từ bao giờ thế?
Sao em ạ?
Anh lén chơi dắt em và em gái !"
“Tại gọi là tàu hỏa (xe lửa) ạ?
Có vì nó sẽ bốc hỏa ạ?"
Chế độ chim sẻ chỉ duy trì vài tiếng đồng hồ, cứ ở mãi một chỗ động đậy, các cô bé nhanh ch.óng thấy chán.
May mà lúc trời cũng tối từ lâu, trẻ con sinh hoạt quy củ, đến giờ là ngủ.
Người lớn ý buồn ngủ, vả đèn cũng tắt, Chúc An An cạnh em gái ở giường tán gẫu, một khoang bọn họ chiếm năm giường, cái giường còn cũng là lên xe ở , vẫn tới.
Đang tán gẫu thì Chúc Nhiên Nhiên bỗng nhiên lên giá hành lý, xuống gầm giường .
Chúc An An thắc mắc:
“Muốn lấy đồ ?"
Chúc Nhiên Nhiên lắc đầu, đó thần bí thì thầm tai chị , còn vẻ sợ khác thấy:
“Chuyện đó chắc chắn cất kỹ ?
Ngộ nhỡ đợi lúc ngủ say sờ mất thì ?"
Cô là đấy nhé, chị cô thủ đô là mua nhà, còn là loại đặc biệt đắt tiền nữa.
Mang tiền mặt là thể , chị cô chắc là mang theo sổ tiết kiệm hoặc vàng, bất kể là cái gì, nếu sờ mất thì phiền phức lắm.
Nhắc đến chuyện thực sự khiến Chúc An An phản ứng mất mấy giây mới hiểu em gái đang gì, cô cũng nhỏ giọng đáp :
“Cứ yên tâm một vạn , đều cất kỹ ."
Sờ mất là thể nào sờ mất , căn nhà cũ an thể an hơn.
Chúc.
Thần tài.
Nhiên Nhiên mấy yên tâm, cô chỉ cảm thấy chị tim thật là lớn.
Thần tài Nhiên buổi tối chẳng dám ngủ quá say, lũ trẻ thì ngủ ngon lành, điều ở xe thêm nửa ngày nữa, trí tò mò biến mất sạch sành sanh, chỉ thấy vô vị.
May mà đều là những đứa trẻ ngoan, tuy chút uể oải nhưng cũng quấy .
Trôi qua trọn một ngày, khi mặt trời mọc lên nữa, đoàn tàu lắc lư tiến ga thủ đô, lúc là hơn tám giờ sáng, xe buýt bắt đầu việc từ lâu.