THẬP NIÊN 70: TÔI MANG THEO CẢ CĂN NHÀ XUYÊN SÁCH - Chương 394

Cập nhật lúc: 2026-03-18 22:19:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Những chỗ khác đều giống như đúc.”

 

Chúc An An nhướng mày:

 

“Em khéo đẻ mà!"

 

Chương Nam Xuân ha ha :

 

“Phải , em khéo đẻ."

 

Tiểu Ngư cũng tò mò ghé sát :

 

“Em gái xinh quá."

 

Chương Nam Xuân:

 

“Giống dì An An của con thì đương nhiên là xinh ."

 

Chúc An An :

 

“Chị thế, để Tiểu Song thấy là sẽ cuống lên với chị đấy."

 

Tiểu Song thì giống Tần Áo.

 

Chương Nam Xuân vội vàng đổi miệng:

 

“Đều xinh đều xinh, là cái xinh khác thôi."

 

Tiểu Ngư ở bên cạnh vẻ mặt bế mà dám bế, Chúc An An đặt Tiểu Đoàn T.ử lòng Tiểu Ngư:

 

“Ngồi bế thì , đặt đùi ngã ."

 

Chương Nam Xuân cũng bế một đứa trong tay, hai chị em đều sợ lạ, Chương Nam Xuân chặc lưỡi dỗ dành, bỗng nhiên nhớ điều gì đó liền hỏi:

 

“Em hết cữ là dọn về khu nhà tập thể ngay ?"

 

Chúc An An suy nghĩ một chút:

 

“Không đợi đến lúc hết cữ , khi Tiểu Thuyền khai giảng là dọn về ."

 

Cô dự định ở cữ hai tháng, sinh đôi mà, sinh đôi so với sinh một dù cũng khác biệt, đến hai tháng, bốn mươi mấy ngày chắc chắn là .

 

nếu thật sự đợi đến lúc hết cữ mới dọn thì muộn, Tiểu Thuyền học kỳ hai về học trường tiểu học quân khu.

 

Còn Tần Song nữa, học kỳ cuối cô thực tập ở trường, đơn vị phân phối , cô phân về trường cấp ba trong huyện, khai giảng là bận rộn lớp phụ đạo dạy học, chắc chắn là dọn về khu tập thể .

 

Đến lúc đó đều dọn về hết, thể để một cô ở đây .

 

Giống như hồi xuất viện , chỉ cần bọc thật kín, ngoài một chuyến cũng vấn đề gì lớn.

 

Chương Nam Xuân cảm thán:

 

“Các em dọn , chúng gặp dễ dàng nữa ."

 

Chúc An An nhẹ một tiếng:

 

“Gọi điện thoại mà, đợi em về tính toán xem, thể lắp một cái điện thoại ở nhà ."

 

Có điện thoại sẽ thuận tiện hơn nhiều, bây giờ nhà lắp điện thoại còn ít, sẽ càng ngày càng nhiều, sớm muộn gì cũng lắp thôi.

 

Mẹ con Chương Nam Xuân lúc hơn bốn giờ, đám sinh viên chơi và đội ngũ chúc Tết chân về đến nhà, lúc trời vẫn tối.

 

Tần Áo bận rộn trong bếp, Chúc An An cạnh lò sưởi bóc lạc.

 

Tiểu Thuyền còn phòng, tiếng truyền :

 

“Mẹ ơi, ông hai cho con ba cái bao lì xì, còn của các em nữa."

 

Trọng điểm của Chúc An An ở bao lì xì Tiểu Thuyền nộp lên, cô sang tay của Tiểu Thuyền:

 

“Sao mang cả cái nhị về thế?"

 

Tần Song tiếp lời:

 

“Thấy thằng bé thích, hai cho đấy, bảo là trong nhà dư."

 

Tiểu Thuyền gật gật đầu:

 

“Ông hai kéo nhị lắm ạ."

 

Chúc An An con trai một cái:

 

“Con học ?"

 

Trẻ con học chút nhạc cụ cũng , chỉ là cung thiếu nhi dạy món ?

 

Ý nghĩ của cô thoáng qua, ai ngờ giây tiếp theo Tiểu Thuyền liền dõng dạc :

 

“Con !"

 

Nói xong, một đứa nhỏ ghế bắt đầu kéo, đúng là phát tiếng thật, nhưng âm thanh thì y như tiếng cưa gỗ .

 

Chúc An An:

 

“............"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-toi-mang-theo-ca-can-nha-xuyen-sach/chuong-394.html.]

 

Chúc An An ngoáy ngoáy tai, tặc lưỡi một cái:

 

“Thế mà con bảo là á?"

 

Tiểu Thuyền vẻ mặt nghiêm túc:

 

“Vâng!

 

Quả Quả còn kéo tiếng kìa."

 

Quả Quả phục, hừ hừ :

 

“Đó là vì em sức nhỏ."

 

Tiểu Thuyền cảm thấy như :

 

“Anh cũng dùng sức nhỏ để kéo mà, là vì em học thôi."

 

Nói kéo tiếp, y như tiếng cưa gỗ của ba bé, thậm chí còn ch.ói tai hơn, thế ...

 

Thành công hai chị em đang ngủ trong phòng tỉnh giấc.

 

Hai đứa nhỏ oa oa, Tần Áo chút do dự bắt con trai lao động:

 

“Con tỉnh, con dỗ một đứa ."

 

Tiểu Thuyền cũng đùn đẩy:

 

“Đợi con luyện thêm chút nữa, các em chắc chắn sẽ thích thôi."

 

Cậu bé cũng bây giờ tệ, ông hai , luyện tập nhiều là sẽ thôi.

 

Đứa nhỏ hăng hái hừng hực, dỗ dành em gái xong, tranh thủ lúc ăn cơm tối, ôm cái nhị sân, đối diện với Tiểu Lang mà kéo.

 

Thế là bà nội Tiểu Lê Hoa nhà bên cạnh thò đầu sang hỏi.

 

Bà nội Tiểu Lê Hoa hỏi:

 

“Sao bà thấy nhà cháu tiếng lừa kêu thế?

 

Mua lừa nhỏ về ?"

 

Nguyễn Tân Yến ở trong sân ha ha:

 

“Lừa thì , nhưng một thằng nhóc con đây ."

 

Tiểu Thuyền hừ hừ, gì mà khó đến thế chứ!!

 

Màn đêm buông xuống.

 

Ngày Tết ngày nhất, ai giục trẻ con ngủ sớm, tiếng ti vi ở phòng chính đến hơn mười giờ vẫn còn vang lên, sinh viên và học sinh tiểu học chùm nhum ti vi xem một cách say sưa.

 

Chúc An An ở trong phòng cho con b-ú, cô bế một đứa, Tần Áo bế một đứa, đứa trong lòng còn b-ú xong, đứa sốt ruột mà thút thít.

 

Đợi đến khi dỗ dành cho ngủ hết là nửa tiếng , bên ngoài từ lúc nào còn tiếng ti vi nữa, chắc là chương trình gì nên đều ngủ .

 

Chúc An An ngáp một cái, Tần Áo khẽ:

 

“Ngủ luôn?

 

Hay là ngâm chân hãy ngủ?"

 

Chúc An An lau giọt nước mắt chảy vì cái ngáp dài:

 

“Ngâm xong ngủ."

 

Tần Áo nhẹ nhàng đẩy cửa , lửa trong lò bên ngoài tắt, vòng sắt đậy kín còn đang hâm nóng một nồi nước lớn.

 

Chúc An An theo sát phía ngoài, lấy một gói thu-ốc ném cái chậu gỗ sâu lòng mà Tần Áo đổ sẵn nước.

 

Tần Áo ngâm, chỉ bên cạnh bầu bạn, hai vợ chồng chuyện khe khẽ.

 

Ánh mắt Chúc An An lướt qua cái nhị bàn bên cạnh, nghĩ đến cái âm thanh hiểu lầm là tiếng lừa kêu mà Tiểu Thuyền kéo bữa tối, kiềm chế mà mỉm một cái.

 

Tần Áo liếc :

 

“Cười gì thế?"

 

Chúc An An:

 

“Cười con trai ước chừng là thật sự tế bào nghệ thuật nào."

 

Tần Áo cũng một cái:

 

“Có lẽ đều dồn hết lên con gái ."

 

Chúc An An thuận thế suy nghĩ:

 

“Không đợi các con lớn lên học món gì nhỉ?"

 

Cô thấy mấy thứ như vĩ cầm, khiêu vũ dương cầm đều , hợp với con gái.

 

Chỉ là dương cầm rẻ, dùng từ rẻ để miêu tả thực cũng chính xác lắm, là đắt xắt miếng, theo cô , loại rẻ cũng mấy nghìn tệ, loại đắt thì vạn tệ cũng .

 

 

Loading...