THẬP NIÊN 70: TÔI MANG THEO CẢ CĂN NHÀ XUYÊN SÁCH - Chương 184
Cập nhật lúc: 2026-03-18 21:45:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vấn đề hiện giờ rõ ràng là trọng điểm, đứa trẻ đòi đời cũng giống như trời sắp mưa , thể khống chế .
Tần Song đưa cơm cho mấy đứa nhỏ vẫn đang líu lo, hỏi Tiểu Trương:
“Anh trai ?"
Tiểu Trương cũng nghi hoặc:
“Anh Tần nhà ?"
Lúc là giờ nghỉ ngơi mà, cứ ngỡ Tần ở nhà nên mới chạy đến đây.
Tào Anh Nghị ở nhà bên cạnh thấy động tĩnh liền chạy ngoài:
“Lão Tần Lữ trưởng Tạ gọi , chắc là ở văn phòng Lữ trưởng Tạ."
Tần Song vội vàng hỏi:
“Văn phòng Lữ trưởng Tạ ở ?"
Cô đúng là quen thuộc đến mức văn phòng lãnh đạo ở .
Tào Anh Nghị sảng khoái:
“Để đưa em ."
Nghe thấy lời , Tần Song trực tiếp chạy luôn, cũng quên dặn dò mấy đứa nhỏ:
“Các em cứ ở trong nhà nhé."
Tần Song vội, bước chân của Tào Anh Nghị cũng nhanh hơn một chút.
Lúc hai đến gần đó thì cần Tào Anh Nghị chỉ đường nữa .
Tần Song thấy bóng dáng của cả , vẫy tay hét lớn:
“Anh ơi ơi ơi, chị dâu sắp sinh !!"
Tần Áo vẫn còn đang chuyện với Lữ trưởng Tạ, khi thấy tin tức cũng phản ứng y hệt như Tần Song, còn thêm nhiều lo lắng và sốt ruột.
Tần Áo đầu nhanh với Lữ trưởng Tạ:
“Lữ trưởng Tạ cho mượn xe một lát."
Lữ trưởng Tạ vẫy vẫy tay:
“Dùng dùng , mau ."
Nói xong bà chắp tay lưng, bóng đang vội vàng chạy mà thầm cảm thán trong lòng.
Thời gian trôi qua thật nhanh, lúc bà nhận báo cáo kết hôn dường như vẫn còn là chuyện ngày hôm qua, chớp mắt một cái sắp bố .
Tần Áo chạy như bay, chạy cực kỳ nhanh, thẳng đến chiếc xe đang đỗ gần đó.
Tần Song mới dừng thở phào một cái, ngẩng đầu lên thì thấy chiếc xe “vút" một cái phóng mất .
Tần Song:
“!!!!!"
Không chứ!
Cô vẫn lên xe mà!!
Chị dâu ruột của cô sinh con cô thể mặt tại hiện trường chứ?!
Tần Song sải bước đuổi theo, chạy theo xe hét:
“Anh!
Anh cả!
Anh ơi!
Anh ơi!
Anh đợi em với!
Em vẫn lên xe mà."
Tiếc là lái xe lúc chú ý đều dồn hết lên vợ .
Thế là những vẫn còn ở bên ngoài trong khu nhà quân nhân thấy cảnh tượng...
Phó đoàn trưởng Tần lái xe vội vàng đến mức cả em gái cũng thèm đợi.
Mọi cảm thán, hóa Phó đoàn trưởng Tần cũng lúc vững vàng như .
Tần Song chẳng thèm quan tâm trai vững vàng , cô chỉ là lên xe và cô chạy nổi nữa .
Tào Anh Nghị chạy vọt lên phía :
“Lão Tần!
Lão Tần!!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-toi-mang-theo-ca-can-nha-xuyen-sach/chuong-184.html.]
Tốc độ của Tào Anh Nghị nhanh hơn Tần Song nhiều, cuối cùng cũng khiến cái đang dồn hết tâm trí vợ muộn màng nhận là bỏ quên em gái nhà .
Tần Song thấy xe dừng , sải những bước chân nặng nề chạy qua đó, đến nơi liền bám lấy cửa xe thở hồng hộc, nghiến răng nghiến lợi:
“Anh đúng là trai ruột của em!!"
Tần Áo đầu :
“Đừng lề mề nữa, lên nhanh !"
Tần Song bám cửa xe trèo lên, cũng quên cách cửa kính xe lời cảm ơn:
“Cảm ơn Tào nhé, đúng là ."
Chẳng giống như trai ruột của cô chút nào, thèm quan tâm đến em gái gì cả!
Tào Anh Nghị khựng hai giây, cảm thấy khen ngợi nhưng dường như .
Vừa định ngẩng đầu đáp một câu “đừng khách sáo".
Giây tiếp theo, chiếc xe “vèo" một cái phóng mất tiêu.
Tào Anh Nghị hít một bụng khói xe:
“.................."
Không hiểu cảm giác lão Tần là cố ý.
Chiếc xe nghênh ngang mất, quét lên một đống bụi đất trông vẻ vội vàng.
Tào Anh Nghị theo bóng chiếc xe mà tặc lưỡi mấy cái, hiếm khi thấy lão Tần lúc thản nhiên như .
Nếu Tần Song ở đây chắc thể cho , những lúc trai cô vững vàng cũng vài đấy, ví dụ như lúc còn hẹn hò mà đêm mưa kéo chị dâu chuyện suốt hai tiếng đồng hồ nè.
Mặc dù đến tận bây giờ cô vẫn hai đó những gì, hồi hỏi thì chị dâu cứ bảo là bí mật, giọng điệu đó y hệt như đang dỗ dành đứa trẻ ba tuổi rằng “ lớn chuyện, trẻ con đừng " .
Lại ví dụ như nước trong vại đổ đầy tràn ngoài mà cũng nè, tóm dường như hễ chuyện gì liên quan đến chị dâu cô thì trai cô đều vững vàng cho lắm.
Tiếc là Tần Song ở đây, cô đang bám c.h.ặ.t lấy ghế xe để ngăn bản xóc đến mức m-ông nở hoa.
Gần trạm gác, Tào Anh Nghị đang định về thì mấy chiến hữu ngang qua:
“Nghe vợ lão Tần sắp sinh ?"
Tào Anh Nghị hất cằm hiệu về hướng phía :
“Lão Tần đuổi sang đó ."
Doanh trưởng doanh hai đoàn năm sải hai ba bước đường lớn liếc chiếc xe đang phóng xa, tặc lưỡi cảm thán với mấy :
“Lão Tần lái chiếc xe cứ như là đ-ánh trận ."
Người chiến hữu kết hôn và con bên cạnh thấy chuyện là bình thường:
“Có thể hiểu mà, vợ sinh con thể lo lắng chứ, đầu mà lị."
“Hồi vợ sắp sinh, sợ đến mức tay lái cũng cầm vững, vẫn là lão Trương lái xe đưa chúng đến bệnh viện đấy."
Doanh trưởng doanh hai ha ha:
“Nhìn cái bản lĩnh của kìa, tố chất tâm lý định gì cả."
Người chế nhạo là Doanh trưởng doanh ba lườm một cái:
“Đó là vì lúc vợ sinh mặt ở bên cạnh thôi, nếu mà mặt thì chừng còn cuống quýt đến mức nào nữa."
Doanh trưởng doanh hai vẻ mặt nghiêm túc:
“Lão t.ử đây trời sập xuống cũng vẫn thần thái thản nhiên."
“ thấy là trời sập xuống vẫn còn cái mồm đỡ lấy thì ."
Phó doanh trưởng doanh ba bên cạnh cắt lời:
“Nói cũng , đứa trẻ của lão Tần mà đời, Tào thể ba nuôi ?"
Doanh trưởng doanh hai vẻ mặt như đúng :
“ thế!
Vợ tìm thì con nuôi gì đó cứ một đứa chứ, lúc già còn đưa tiễn."
Mấy quanh năm suốt tháng lăn lộn cùng , ăn chẳng kiêng nể gì cả.
Tào Anh Nghị đ-ấm một phát vai Doanh trưởng doanh hai:
“Cút cút cút, miệng ch.ó mọc ngà voi."
Doanh trưởng doanh hai đ-ấm đến mức nhăn mặt nhăn mũi, tay đặt lên vai Tào Anh Nghị, vẻ thương do t.a.i n.ạ.n lao động:
“Mẹ kiếp!
Lão Tào tay nặng thật đấy."
Tào Anh Nghị gạt cánh tay đó xuống:
“Giả vờ cái gì mà giả vờ."