Thập Niên 70: Tôi Gả Cho Sĩ Quan Đẹp Trai Đã Ly Hôn - Chương 49: Thu Hoạch Bất Ngờ

Cập nhật lúc: 2026-03-09 20:32:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ba em vẻ mặt lo lắng gật đầu, hai em Đường Hành Quốc và Đường Hành Gia khi thoát , vội vàng chạy về phía Đường Dao Dao biến mất.

Đường Dao Dao chạy một đoạn, liền đối diện với hướng heo rừng chạy tới, tay cầm một cành kinh điều dài, chĩa thẳng con heo rừng. Con heo rừng cảm thấy tôn nghiêm của khiêu khích, bất chấp tất cả lao lên.

Khi đầu con heo rừng húc cành kinh điều trong tay Đường Dao Dao, nó cũng lập tức biến mất tại chỗ.

Đường Dao Dao một tay nắm c.h.ặ.t gậy kinh điều, hai tay chống lên đầu gối, khom lưng thở hổn hển. Sắc trời tối đen che giấu hai má đỏ bừng của cô, thở một lúc, Đường Dao Dao bắt đầu ho sặc sụa.

“Khụ khụ khụ!”

Lúc Đường Hành Quốc và Đường Hành Gia cũng chạy tới, hai thấy Đường Dao Dao bình an vô sự cuối cùng cũng yên tâm, lảo đảo chạy về phía cô. Ba ngã gục , ngừng thở dốc, một lúc lâu mới hồn .

Hai em hỏi gì cả, đỡ Đường Dao Dao ngược trở , ông nội và cả còn thế nào. Chưa đến nơi, ba bắt đầu gọi to: “Ông nội, cả, hai chứ?”

Tiếng của Đường Hành Hoa truyền đến: “Bọn , heo rừng bọn đuổi .”

Ba em đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, bước chân cũng chậm . Đến nơi, liền thấy ông nội và Đường Hành Hoa cách con heo rừng thương xa, cả hai đều tái mét mặt mày . Nụ đó trông đáng sợ bao.

“Ông nội, cả, hai chứ?” Đường Dao Dao nhỏ giọng hỏi.

“Không , , cái già vẫn còn đây.” Ông nội Đường yếu ớt xua tay .

“Dao Dao cháu thế nào? Có thương ?” Ông nội Đường Đường Dao Dao từ xuống hỏi.

Đường Dao Dao : “Ông nội, cháu , chỉ là cẩn thận va đùi, ạ.”

“Vậy thì , thì , cả nhà chúng thật may mắn, may mà đều thương.”

Ông nội Đường kìm quỳ xuống dập đầu ba cái về phía ngọn núi: “Cảm tạ tổ tiên phù hộ, cảm tạ thổ địa gia phù hộ.”

Dập đầu xong, ông nội Đường sự dìu đỡ của Đường Hành Hoa lên, phủi phủi bùn đất ống quần : “Đập c.h.ế.t con heo rừng , chúng mau ch.óng xuống núi.”

Năm ông cháu đồng loạt sang con heo rừng vẫn đang cố gắng lên, con heo rừng dường như cũng cảm nhận sát khí nồng đậm, tiếng kêu t.h.ả.m thiết càng thêm vang dội. Ba em mỗi bê một tảng đá lớn về phía con heo rừng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-toi-ga-cho-si-quan-dep-trai-da-ly-hon/chuong-49-thu-hoach-bat-ngo.html.]

Nga

Đường Dao Dao lưng , vài tiếng kêu t.h.ả.m thiết ch.ói tai vang lên lưng, con heo rừng còn kêu nữa. Ba túi táo mật mặt đất sớm m.ổ b.ụ.n.g moi r.u.ộ.t, trong bóng tối, những quả táo mật vương vãi trông giống như m.á.u đỏ sẫm rải đầy đất.

Mấy chỉ gom những quả táo mật vẫn còn trong túi, tìm một cái túi vải khác đựng , kết quả là ba túi chỉ còn hai túi. Anh cả và hai cõng hai túi táo mật, ông nội và Đường Hành Gia mỗi kéo một cái chân heo rừng xuống núi.

Còn Đường Dao Dao thì cõng chiếc gùi thu dọn xong, theo mấy , rảo bước xuống núi. Đi nửa đường, Đường Hành Hoa và Đường Hành Quốc tìm ba chiếc xe cút kít giấu .

Đường Dao Dao giữ xe, mấy ông cháu hợp sức khiêng con heo rừng nặng gần hai trăm cân lên xe , ngờ xe cút kít còn chứa hết, con heo rừng nửa thò ngoài xe. Ông nội tìm dây thừng, ba chân bốn cẳng buộc c.h.ặ.t con heo rừng xe cút kít.

Chiếc xe chở heo rừng do Đường Hành Hoa đẩy, Đường Hành Quốc và Đường Hành Gia thì mỗi đẩy một chiếc xe, tìm hết táo mật giấu hôm nay buộc lên xe. Đường Dao Dao thì dìu ông nội Đường , đường tuy tối, nhưng mấy thuộc lòng đường về nhà, dù thấy đường cũng thể như đất bằng.

Được nửa đường, Đường Dao Dao nhịn hỏi ông nội: “Ông nội, con heo rừng chúng thể lén giữ tự ăn ạ?”

Ông nội Đường thở dài : “E là , con heo rừng lớn thế nếu phát hiện, thì to chuyện đấy.”

“Về đến thôn, ông sẽ báo cho thôn trưởng, giao chuyện cho ông , chúng quản nữa.”

Đường Dao Dao xong trong lòng khó chịu, ba em trong lòng càng thêm nỡ. Đoạn đường tiếp theo mấy lặng lẽ rảo bước, ai lời nào.

Về đến thôn, trời tối đen như mực, đưa tay thấy rõ năm ngón, nếu ánh đèn yếu ớt hắt từ nhà dân ven đường, Đường Dao Dao còn tưởng đây là ngôi làng hoang.

Bước cửa nhà, cả nhà sớm đợi ở nhà Đường Dao Dao, thấy mấy an trở về, liền ùa lên. Khi thấy cục đen sì to đùng xe của Đường Hành Hoa, tất cả đều á khẩu.

Phản ứng đầu tiên của là tiến lên xem heo rừng, mà là nhao nhao tiến lên vây quanh mấy xem thương . Trong lòng Đường Dao Dao ấm áp vô cùng, nỗi sợ hãi, hoảng loạn và buồn bã trong lòng, sự lạnh lẽo của cơ thể đều tan chảy.

Kiểm tra xong phát hiện chỉ đùi Đường Dao Dao va đập một chút, những khác đều bình an vô sự. Sau khi chắc chắn đều , cả nhà mới vây quanh con heo rừng, sờ chỗ một chút, bẻ chỗ một chút, đừng thấy heo rừng trông thô kệch, nó hoan nghênh đấy.

“Bố, con đoán con heo rừng kiểu gì cũng hai trăm cân.” Bác cả hiền từ xoa xoa cái bụng thịt của con heo rừng lớn .

“Ừ, ước chừng cũng tầm đó.”

Còn Binh Binh thì chen chúc trong khe hở giữa , sức vuốt ve lớp lông đen heo rừng, Đường Dao Dao dáng vẻ chảy nước dãi của bé, khó để đoán bé đang nghĩ đến chuyện gì.

 

 

Loading...