Thập Niên 70: Tôi Gả Cho Sĩ Quan Đẹp Trai Đã Ly Hôn - Chương 47: Đối Đầu Heo Rừng Trên Núi

Cập nhật lúc: 2026-03-09 20:32:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7poKajZ2Ef

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đường Dao Dao một nữa cảm thán, con thời nay già trẻ gái trai đều chăm chỉ như , chịu yên một lúc nào.

Sáng hôm , Đường Dao Dao và ba họ, còn ông nội Đường, trời tờ mờ sáng xuất phát Nam Sơn. Nghe ông nội , táo mật mềm nhiều , họ mà e là hái nữa.

Chỗ lối núi, táo mật đều họ hái sạch, họ chỉ thể từng bước từng bước sâu trong núi, tìm kiếm táo mật. Tìm chỗ , ai lời nào, phân công rõ ràng, cúi xuống là .

Chỉ Đường Dao Dao thỉnh thoảng còn lên vươn vai, những khác thậm chí thèm lên, trực tiếp quỳ hai gối bãi cỏ nhặt táo mật rụng. Táo mật quả nhiên đúng như lời ông nội Đường , một nửa bắt đầu mềm , tức là chín quá.

Năm bận rộn đến lúc mặt trời lặn, sâu trong núi , nhưng cũng chỉ thu hoạch mười hai túi vải táo mật. Ông nội sắc trời với mấy đứa cháu: “Thu dọn , chúng chuẩn về nhà thôi.”

Mấy ngoan ngoãn bắt đầu thu dọn, cầm dụng cụ, chuyển táo mật. lúc , họ thấy vài tiếng hừ hừ.

Ông nội Đường vội vàng bảo đừng lên tiếng, cẩn thận phân biệt xem đó là âm thanh gì. Khi ông nội Đường phản ứng đó là âm thanh gì, ông chỉ kịp : “Heo rừng, cẩn thận.”

Một con heo rừng lớn béo mượt ngay giây tiếp theo lọt tầm mắt , theo sát phía là hơn chục con heo rừng lớn nhỏ. Mấy luống cuống tay chân tản , mấy túi táo mật đổ ngổn ngang mặt đất, trong bụi rậm lập tức trở nên hỗn loạn.

Chỉ thấy tiếng la hét kinh hãi của mấy , cùng tiếng kêu hừ hừ của bầy heo. Bụi rậm rạp cao ngang đầu ngừng rung lắc dữ dội.

Đường Dao Dao chạy vài bước, đầu liền thấy hai con heo rừng kích cỡ xấp xỉ đang lao về phía cô, hai chiếc nanh dài nhọn hoắt bên khóe miệng lớn. Lúc đó chân cô mềm nhũn như b.ún, nhưng vì để sống sót đành ép bản chống đỡ chạy ngoài.

Đường Dao Dao ngừng chạy trốn trong bụi rậm lộn xộn, dùng những cành cây to bằng cây xúc xích cản bước chân điên cuồng của heo rừng. Đáng tiếc, sự hiểu của cô về heo rừng lớn vẫn chỉ dừng tivi hoặc tiểu thuyết, thực sự chứng kiến sự lợi hại của heo rừng.

Đường Dao Dao chỉ thấy phía ngừng truyền đến tiếng cành cây gãy vụn, cùng tiếng hừ hừ của heo rừng ngày càng gần. Cô cảm thấy lưng nóng rát, giống như thở hôi hám từ miệng heo rừng phả thẳng lưng cô.

Nga

Đường Dao Dao dám đầu , cô chạy đến , cô chỉ thấy tiếng heo rừng phía , ngoài thấy gì khác. Tiếng thở dốc thô ráp của cô, tiếng tim đập thình thịch đều thấy. Âm thanh duy nhất là tiếng hừ hừ của heo rừng.

Chân Đường Dao Dao đột nhiên trượt một cái, cả cô trượt thẳng xuống theo những hòn đất lổn nhổn sườn dốc . Cô vội vàng đưa tay ngừng bấu víu bụi rậm xung quanh, trong lúc nguy cấp tay trái cô nắm một cây dương nhỏ to bằng cây xúc xích nướng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-toi-ga-cho-si-quan-dep-trai-da-ly-hon/chuong-47-doi-dau-heo-rung-tren-nui.html.]

Cơ thể theo quán tính, cánh tay trái của cô kéo mạnh xuống , cây dương nhỏ cũng kéo cong một chút. Đường Dao Dao vùng vẫy hai chân trái , tìm một điểm tựa, như mới tiện cho tay cũng bám cây dương nhỏ.

lúc , một con heo rừng lớn kêu hừ hừ ch.ói tai lao từ xuống, tông mạnh một cái đùi cô còn kịp thu về.

“A!” Đường Dao Dao đau đớn kêu lên, cú tông đó khiến cô cảm thấy đùi đau rát, vụn cỏ và bụi đất bay lên tấp miệng cô.

Không màng đến việc nhổ thứ bẩn thỉu trong miệng , tay Đường Dao Dao luống cuống bấu víu cỏ dại, đó một con heo rừng gầm rít, kêu ré lên trượt từ xuống. Đường Dao Dao thấy hai móng của nó duỗi thẳng để ngăn đà trượt, móng cong , đáng tiếc trọng lượng hướng xuống của nó quá nặng, kéo theo nó tình nguyện, lao xuống sườn dốc trong bụi mù mịt.

Đường Dao Dao thấy sườn dốc vang lên hai tiếng “bịch, bịch”, tiếp đó là tiếng kêu t.h.ả.m thiết ngừng truyền đến. Sau khi giữ thăng bằng cơ thể, cô bám những cành cây kinh điều to khỏe xung quanh, cuối cùng cũng trèo lên .

Đường Dao Dao thấy sườn dốc heo rừng vẫn đang kêu, cô liền sang một bên, đó thấy sườn núi cách bảy tám mét, hai con heo rừng lớn xếp chồng lên như xếp la hán, vùng vẫy thế nào cũng lên . Đường Dao Dao hai con heo rừng lớn thương.

Cô vui mừng khôn xiết, màng đến chân đau, cà nhắc bước nhanh tìm một con dốc thoai thoải hơn một chút, đó mặt về phía sườn dốc xuống, bám những cành kinh điều xung quanh trượt dần xuống.

Trơ mắt hai con heo rừng dường như sắp tách lên, khi còn cách một hai mét, Đường Dao Dao c.ắ.n răng nhảy xuống. Sau đó cà nhắc bước nhanh lao về phía con heo rừng tách , đang vùng vẫy kêu ré lên.

Một cái tát một con heo rừng, cô liền thu hai con heo béo ú trong gian.

Đường Dao Dao cuối cùng cũng kiệt sức bệt xuống đất, cũng màng đến cỏ dại và đá sỏi mặt đất cấn m.ô.n.g nữa.

“Phù phò phù phò.” Đường Dao Dao thở hổn hển từng ngụm lớn, luồng khí lớn cổ họng cô đau rát. Hai má đỏ bừng, huyệt thái dương giật giật, kéo theo tai cũng đau.

Lúc mới nhận , tay đau, cánh tay đau, chân cũng đau. Đau rát.

 

 

Loading...