"Em định bán bao nhiêu tiền một cân?" Vương Quyên hỏi.
"Em ạ." Đường Dao Dao ngập ngừng một chút, "Chị Vương, chị xem bán hai hào một cân ?"
"Hai hào một cân chị đoán là tầm, dù táo mật của chúng cũng chỉ trong một hai tháng , ăn nữa thì đợi đến năm ." Vương Quyên khẳng định .
"Táo mật của em còn ngon hơn một loại táo tàu, rẻ hơn táo tàu. Táo tàu tươi bây giờ cần ba hào một cân, táo tàu khô năm hào một cân, hai hào chị thấy đấy."
Đường Dao Dao xong thở phào nhẹ nhõm, cô còn tưởng bán đắt quá, ngô cũng mới một hào một cân mà.
Nghĩ táo mật của cô là hàng hiếm, qua làng thì còn quán nữa, tất nhiên là đắt hơn một chút, từ xưa đến nay đồ hiếm thì luôn đắt hơn mà.
Hơn nữa trái cây mà, lúc nào cũng đắt hơn lương thực nhiều.
Cái cũng chỉ bán cho những ăn lương thực hàng hóa thôi, bà con nông dân thì nỡ mua cái , ăn thì lên núi hái.
Vương Quyên dẫn Đường Dao Dao đẩy xe đến cửa của Cung tiêu xã, lúc tay xách theo mười cân táo mật mà Đường Dao Dao để riêng cho cô .
Nga
Rất nhanh cửa mở, bốn năm cả nam lẫn nữ bước .
Đường Dao Dao mở túi , tiên bốc cho mỗi một nắm to, ánh mắt mấy Đường Dao Dao lập tức hài lòng hơn hẳn.
Vương Quyên cũng cảm thấy Đường Dao Dao nể mặt cô , đối với Đường Dao Dao càng hài lòng thêm vài phần.
"Thế nào? Ngon chứ?" Vương Quyên thấy mấy ăn uống hài lòng liền mở miệng : " còn lừa các , cô em gái của thật thà lắm, đồ tuyệt đối đáng đồng tiền bát gạo."
Mấy xong gật đầu, thầm nghĩ: Vốn tưởng táo mật cũng chỉ là loại như táo chua, thì nhưng sẽ chua, ngờ ngọt thế , thậm chí còn ngọt hơn cả một loại táo tàu, nhiều nước.
Họ ăn quả đầu tiên vô cùng hài lòng , kết quả ăn hết một nắm to cũng thấy quả nào sâu, trong lòng càng thêm mười phần ưng ý.
Thế nên mấy đều sảng khoái rút tiền mua, nhưng cũng chỉ mỗi lấy mười cân.
Đường Dao Dao cân xong cho họ, bốc thêm cho mỗi một nắm to, mấy vui vẻ mặt, nhao nhao ăn hết sẽ mua của cô.
Chỉ một lát , trong tay Đường Dao Dao mười đồng.
Đây đúng là một món tiền lớn, bây giờ cô còn cảm thấy tay đang run lên.
"Nhìn em kích động kìa, chỉ là mười đồng thôi ?" Vương Quyên thấy bộ dạng từng trải sự đời của Đường Dao Dao thì thấy buồn , liền trêu chọc cô.
Vương Quyên thực thấy mười đồng cũng thấy thèm thuồng, đó là gần bằng một tháng lương của cô , một tháng lương của cô cũng chỉ mười sáu đồng thôi. Chỉ là thấy tay Đường Dao Dao kích động run rẩy ngừng, nên cô vài câu.
Như cũng tỏ là từng trải sự đời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-toi-ga-cho-si-quan-dep-trai-da-ly-hon/chuong-20-hu-vang-dau-tien.html.]
Nói thật, tiền Đường Dao Dao thấy ở kiếp nhiều hơn thế nhiều, nhưng đối với một đến đây một tháng mà trong tay luôn chỉ năm hào, thì đây đúng là một món tiền lớn.
Cô để tâm đến lời trêu chọc của Vương Quyên, ngược bản còn hì hì ngớt, đây chính là hũ vàng đầu tiên của đấy.
Đường Dao Dao lấy một đồng từ mười đồng đưa cho Vương Quyên: "Chị Vương, cái chị cầm lấy."
Vương Quyên đẩy tiền : "Em gì thế? Mau cất ."
"Chị Vương, chị nhất định nhận lấy, nếu nhờ chị, em cũng bán táo ." Đường Dao Dao đưa sang.
Đẩy qua đẩy vài , Vương Quyên thấy Đường Dao Dao thực lòng đưa, cũng thuận thế nhận lấy.
Một đồng đối với cô thực sự quan trọng, hai đứa con ở nhà nửa năm ăn một miếng thịt nào , một đồng gần mua hai cân thịt đấy.
Vương Quyên trong lòng cảm thấy Đường Dao Dao là thật thà điều, đáng để kết giao sâu sắc, thế là vỗ n.g.ự.c mở miệng : "Được, chị cũng khách sáo với em nữa, chị nhận, chuyện gì cứ đến tìm chị là ."
Đường Dao Dao hề coi là thật, nhưng miệng vẫn : "Vâng , thì cảm ơn chị Vương nhé."
Nói xong liền xách nửa túi táo mật còn đặt lên xe, đẩy xe chuẩn .
Vương Quyên sờ sờ một đồng nóng hổi trong túi, gọi Đường Dao Dao : "Dao Dao, là em để nửa túi táo mật còn , mấy ngày nay chị xem bán cho em ."
"Vài ngày nữa em đến tìm chị, thế nào?"
"Thế thì quá, chị Vương." Nói Đường Dao Dao xách túi xuống.
Vương Quyên thấy Đường Dao Dao dứt khoát như , cũng thở phào nhẹ nhõm, chỉ sợ Đường Dao Dao đồng ý.
Nhận lấy túi đồ, Vương Quyên liền tạm biệt Đường Dao Dao, cô còn mau ch.óng việc, rời lâu quá .
Đường Dao Dao cả nhẹ nhõm đẩy chiếc xe về, bây giờ còn cảm thấy chỗ túi quần đựng tiền nóng hổi.
Đường Dao Dao đến bây giờ vẫn cảm thấy chân thực, cứ thế mà bán táo, bán mười đồng. Tuy đưa cho Vương Quyên một đồng, nhưng đó là khoản đầu tư cần thiết, nếu Vương Quyên cũng sẽ nhiệt tình giữ nửa túi táo mật còn .
Cô dừng xe bên đường, lên xe cẩn thận hồi tưởng tâm trạng kích động.
Cả buổi sáng cảm giác trôi qua lâu, thực trời bây giờ cũng mới hơn chín giờ.
Haiz, đồng hồ đúng là bất tiện, xem thời gian chính xác, lúc nào cũng ước chừng.
Cố lên, Đường Dao Dao tự cổ vũ bản , bây giờ hũ vàng đầu tiên đến tay , ngày phất lên giàu còn xa ? Ha ha ha ha!