Thập Niên 70 Tôi Bị Sét Đánh Xuyên Tới, Dựa Vào Không Gian Trở Nên Vô Địch - Chương 139: Sóng Gió Cãi Vã Khi Đi Tắm
Cập nhật lúc: 2026-03-23 00:59:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Về đến ký túc xá.
Tiêu Hiểu lên tiếng: “Các em mau lấy quần áo phòng tắm tắm rửa , nếu trễ một chút, đến lúc đó xếp hàng đấy!”
“Vâng ạ.” Đám Miêu Kiều Kiều gật đầu, vội vàng phòng lấy đồ.
Bỏ quần áo sạch chậu, mấy cùng đến phòng tắm.
Phòng tắm ở vị trí tận cùng của ký túc xá nữ, gần ký túc xá của nhóm Miêu Kiều Kiều.
Bên trái cửa là phòng đồ, cất quần áo tủ đồ, đặt chậu xuống đất, cầm khăn mặt và xà phòng sang phòng tắm bên cạnh.
Đây là một phòng tắm công cộng, sáu vòi hoa sen, vách ngăn gì cả. Cho nên chỉ cần bước tắm, là thể thấy một mảng trắng lóa, một khung cảnh khiến xịt m.á.u mũi.
Miêu Kiều Kiều gãi gãi đầu, chút ngượng ngùng quen. Trước đây ở nông thôn sống trong phòng chứa đồ, cô chạy gian để tắm. Bây giờ cô gian riêng tư nữa, cứ thế mà thẳng thắn gặp bàn dân thiên hạ, thật sự là ngại.
“Kiều Kiều, mau cởi quần áo tắm !” Mạnh Bảo Bảo thấy chẳng gì, đây cô cũng thường xuyên nhà tắm công cộng ở Bắc Kinh nên quen .
Tiêu Hiểu ha hả : “Kiều Kiều , tắm vài là quen thôi.”
Gia cảnh cô ưu việt, ở nhà luôn phòng tắm riêng. Hồi mới đến, thấy kiểu nhà tắm công cộng tơ hơ thế suýt chút nữa thì sụp đổ. mỗi ngày tập luyện mệt mỏi như , cả mồ hôi, tắm . Thế là c.ắ.n răng thử tắm một . Tắm xong cô mới phát hiện, hình như căn bản chẳng ai để ý đến , trong lòng mới thả lỏng ít. Sau đó c.ắ.n răng thử tắm thêm vài , dần dần, da mặt dày lên là quen hết.
“Vâng, ạ, em tới ngay.” Miêu Kiều Kiều gật đầu.
Thôi bỏ , tắm thì tắm! Cô cũng là vặn vẹo. Dù dáng cô cũng , thì cứ thôi, cũng chẳng mất miếng thịt nào.
Khụ khụ`(^﹏^)′~
Đợi cởi xong quần áo vòi hoa sen, bên cạnh liền truyền đến một tiếng kinh hô: “Oa ô~ Kiều Kiều, dáng thật đấy~”
Miêu Kiều Kiều đỏ mặt trừng mắt cô nàng: “... Mạnh Bảo Bảo, tắm phần , lung tung cái gì!”
“Được thôi~” Mạnh Bảo Bảo ngoan ngoãn thu hồi ánh mắt, ngâm nga một khúc nhạc nhỏ bắt đầu kỳ cọ.
Miêu Kiều Kiều cúi đầu hai khối tròn trịa n.g.ự.c, nhướng nhướng mày. Lúc mới xuyên đến đây, chỗ nhô . Sau khi giảm cân gầy , vẫn cứ kiêu ngạo như , ít nhất cũng cúp C, quả thực tồi.
Đợi tắm xong trở về ký túc xá, chạm mặt Lưu Hân mới về. Nhìn thấy nhóm Miêu Kiều Kiều bưng chậu từ phòng tắm , cô khinh khỉnh bĩu môi. Hừ, mấy chỉ kéo bè kéo cánh để cô lập cô , tưởng cô dễ bắt nạt chắc.
Chu Tiểu Phương bụng nhắc nhở một câu: “Đồng chí Lưu Hân, cô mau tắm , trễ là đông lắm đấy.”
“Ồ.” Lưu Hân mặt cảm xúc đáp một tiếng, vẫn cứ chậm rì rì lấy đồ.
Thấy , Chu Tiểu Phương c.ắ.n c.ắ.n môi, cũng lên tiếng nữa.
Mũi Mạnh Bảo Bảo giật giật, đang định mở miệng vài câu. Liền Miêu Kiều Kiều cản : “Bảo Bảo, mang theo mấy cuốn truyện tranh , cho tớ mượn một cuốn xem .”
“Ồ ồ, .” Đối diện với ánh mắt nghiêm túc của Kiều Kiều, Mạnh Bảo Bảo chột rụt cổ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-toi-bi-set-danh-xuyen-toi-dua-vao-khong-gian-tro-nen-vo-dich/chuong-139-song-gio-cai-va-khi-di-tam.html.]
Qua một lúc lâu, Lưu Hân mới cầm quần áo tắm. Thế nhưng đầy năm phút, cô mang vẻ mặt hầm hầm tức giận .
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
“Bịch!” Cô đặt mạnh chiếc chậu xuống đất, trừng mắt Chu Tiểu Phương tức giận : “Này, nãy cô với là phòng tắm chỉ mấy cái vòi hoa sen hả, hại chạy công một chuyến, còn xếp hàng lâu như !”
Chu Tiểu Phương tính tình chậm chạp nhút nhát, cô quát mắng như cũng tức giận. Chỉ căng thẳng : “... bảo cô mau tắm mà.”
Lưu Hân trực tiếp cạn lời trợn trắng mắt: “Vậy thì cô rõ ràng chứ, bên trong tình hình thế nào.”
Mạnh Bảo Bảo ở bên cạnh nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m nghiến răng ken két, thật sự là chút nhịn nổi nữa .
“Bảo Bảo.” Miêu Kiều Kiều liếc cô nàng một cái, khẽ : “Đi .”
Phải cho đứa trẻ một cơ hội c.h.ử.i , nếu nhịn đến hỏng mất. Loại như Lưu Hân chính là tính cách bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh. Bọn họ ở chung một ký túc xá, nếu chỉnh đốn cái gai một phen, để cô thường xuyên nhảy nhót mặt cũng phiền phức lắm.
Nhận sự cho phép của Miêu Kiều Kiều, đôi mắt Mạnh Bảo Bảo trong nháy mắt sáng rực lên. Khí thế cô nàng tăng vọt, hai tay chống nạnh lớn tiếng : “Đồng chí Lưu Hân, cô chuyện thật vô lý! Người đồng chí Chu Tiểu Phương lòng nhắc nhở cô, là tự cô lề mề nửa ngày tắm, còn trách ai ?! Hơn nữa, cô tình hình phòng tắm thì tự xem là xong , ai nợ nần gì cô chắc!”
Lưu Hân bất mãn trừng mắt Mạnh Bảo Bảo: “ chuyện với cô, cô dựa mà quát ! Thật thể hiểu nổi!”
Mạnh Bảo Bảo hừ một tiếng: “Ai bảo cô bắt nạt khác, nếu cô còn như nữa, sẽ tìm giáo viên mách lẻo đấy!”
Miêu Kiều Kiều tựa đầu giường, khóe miệng nhếch lên. Cô nhóc , cuối cùng cũng lọt tai những lời cô đây .
“Cô!... thèm cãi với cô! tắm đây!” Lưu Hân thấy cô nàng đòi mách lẻo liền cuống lên, vội vàng cầm chiếc chậu đất vội vã về phía phòng tắm.
Đợi rời , Chu Tiểu Phương mang vẻ mặt ơn, tiến lên lời cảm ơn: “Cảm ơn , đồng chí Mạnh Bảo Bảo.”
Mạnh Bảo Bảo để tâm xua xua tay: “Không gì, tính cũng đừng yếu đuối như nữa, đáng c.h.ử.i thì cứ c.h.ử.i, nếu tưởng dễ bắt nạt.”
Chu Tiểu Phương mang vẻ mặt áy náy, mím mím môi: “Cảm ơn... tớ ...”
Thực cô cũng c.h.ử.i . từ nhỏ tính cách mềm yếu như , luôn lo lo , cô thật sự nhất thời cách nào đổi .
“Hehe, Kiều Kiều, tớ sai chứ.” Mạnh Bảo Bảo gác tay lên giường tầng , đôi mắt to tròn sáng ngời chớp mắt Miêu Kiều Kiều.
Biểu cảm , giống hệt như một chú mèo con đang cầu xin khen ngợi, cầu xin ôm ấp. Muốn nựng quá!
Trong lòng nghĩ , tay Miêu Kiều Kiều liền vươn tới. Xoa xoa một trận lên đỉnh đầu Mạnh Bảo Bảo.
Khóe miệng nhếch lên : “Ừm, hôm nay biểu hiện tuyệt~”
“Hehe, điều đó là tất nhiên~” Chú mèo con Mạnh Bảo Bảo trong nháy mắt vô cùng đắc ý.
Chu Tiểu Phương ở đối diện thấy cảnh hai tương tác, đáy mắt xẹt qua sự ghen tị. Thật quá, tình bạn như , cô còn từng gặp bao giờ...
Buổi tối, Miêu Kiều Kiều sách một lát, đặt lưng xuống gối ngủ . Tối hôm qua cô nghĩ quá nhiều chuyện nên mất ngủ, hôm nay tập luyện lâu như quả thực mệt . Cho nên đêm nay, cô ngủ ngon.
Sáng sớm hôm , bên ngoài cửa sổ vang lên tiếng loa phóng thanh cực lớn: “Các đồng chí, các đồng chí, dậy thôi! Sáu giờ hai mươi phút tập trung ở sân vận động, thể cùng chạy bộ rèn luyện. Người đến muộn sẽ phạt chạy ba vòng, mau lên!”