Thập Niên 70: Tiểu Thư Nhà Tư Bản Trọng Sinh Mang Song Thai Đến Quân Đội - Chương 926

Cập nhật lúc: 2026-04-18 22:05:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phải Mạnh Mẽ Lên

 

Thẩm Xu Linh hiểu suy nghĩ của Nộn Thảo, cô suy nghĩ một chút, hỏi: “Mẹ chồng em trọng nam khinh nữ, đối xử với ba chị em Lan Lan ?”

 

Lan Lan là con gái lớn của Nộn Thảo, tám tuổi đang học, là một đứa trẻ hiểu chuyện ngoan ngoãn. Bình thường tan học liền giúp Nộn Thảo việc nhà, hoặc là trông hai em gái.

 

Hôm nay Lan Lan ba đến bệnh viện thăm chú Cố, lập tức thể xin nghỉ nửa ngày ở nhà chăm sóc các em, để ba yên tâm đến bệnh viện.

 

Nếu Lan Lan giúp đỡ, Nộn Thảo hôm nay chắc đến . Cho dù đến cũng chỉ thể gửi con sang nhà hàng xóm, cô và hàng xóm lắm, gửi sang đó thực cũng yên tâm.

 

Nộn Thảo Thẩm Xu Linh hỏi, hốc mắt cô lập tức chút ửng đỏ.

 

“Là , đặc biệt là Lan Lan. Con bé từ nhỏ nhiều việc, ở nhà chính là bao cát trút giận của chồng em, bất kể gì cũng chịu mắng, động một chút còn chịu đòn. Lúc đó em cũng nhu nhược, tủi Lan Lan ,” Nộn Thảo cúi đầu lau nước mắt.

 

Lan Lan là con cả, sinh cũng chịu nhiều ác ý hơn, cũng là nguyên nhân dẫn đến tính cách Lan Lan hiện tại chút quá mức hướng nội và hiểu chuyện.

 

hận chồng, càng hận bản yếu đuối lúc đó, cũng hận Ngô Cương lúc đó giả vờ như thấy.

 

Nếu chồng thực sự tới, cô cảm thấy những ngày tháng của sẽ về thời gian tối tăm mù mịt đó...

 

Thẩm Xu Linh Nộn Thảo cảm xúc chút sụp đổ, cô tiên đỡ đối phương đến ghế đá ven đường xuống, đợi cảm xúc của đối phương dịu một chút.

 

Lúc cô mới lên tiếng: “Nộn Thảo, em là vĩnh viễn cho chồng em tới, là tạm thời?”

 

Nộn Thảo khổ: “Đương nhiên em vĩnh viễn cho bà tới , nhưng em dáng vẻ đó của Cương t.ử là điều thể nào, cùng lắm cũng chỉ là yên vài năm. Đợi vài năm nữa ba tỏ yếu thế, chúng em vẫn qua , nên hiếu kính vẫn hiếu kính. Em cũng chỉ nghĩ mấy năm nay an một chút, dám cưỡng cầu quá nhiều.”

 

Mấy tháng mới đến Kinh Thành còn nghĩ vĩnh viễn cắt đứt liên lạc với nhà chồng, nhưng xe của Cương t.ử đều là chạy về phía Nam, mỗi một chuyến cô đều cảm thấy đối phương về nhà.

 

thấy điều đó, trong lòng cũng cảm thấy bất an, cho đến điện thoại của chồng gọi tới.

 

Thẩm Xu Linh gật đầu: “Nếu em yên vài năm, thể để ba chị em Lan Lan với Cương t.ử. Chỉ là sẽ khiến bọn trẻ Lan Lan một nữa nhớ những chuyện vui , nhưng Cương t.ử chắc chắn sẽ suy nghĩ cẩn thận, hẳn là sẽ hiệu quả hơn em .”

 

Bọn trẻ Lan Lan dù cũng là trẻ con, nếu ngay cả trẻ con cũng mở miệng phản đối, Cương t.ử dù thế nào cũng suy nghĩ thật kỹ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tieu-thu-nha-tu-ban-trong-sinh-mang-song-thai-den-quan-doi/chuong-926.html.]

Nga

Nộn Thảo xong ánh mắt sáng lên: “ , em thể để bọn trẻ với Cương t.ử, đây là một cách .”

 

Cách thực sự quá tuyệt diệu.

 

Thẩm Xu Linh : “Nộn Thảo, nếu em Cương t.ử thể nào cắt đứt với nhà chồng em, em nên sớm chuẩn sẵn sàng đối mặt với bà .”

 

Nộn Thảo rùng một cái, ôm lấy cái bụng nhô lên của , : “Không, em thể đối mặt với bà .”

 

Chỉ cần nghĩ đến dáng vẻ cay nghiệt bắt bẻ đó của chồng, cô liền cảm thấy vô cùng ngột ngạt.

 

Lúc , con dâu phần lớn vẫn tuân theo quan hệ chồng nàng dâu truyền thống, tỷ lệ khá cao chồng sẽ ở nhà hành hạ con dâu.

 

Chỉ cần con dâu đanh đá một chút, sẽ hàng xóm chỉ trỏ, con dâu hiếu thuận, tôn trọng chồng, thậm chí còn những xung quanh khinh bỉ.

 

Bây giờ vẫn là thời điểm tính tập thể khá cao, ở bên ngoài khinh bỉ, hiếu thuận, kéo theo cả chồng cũng đóng đinh cột nhục nhã.

 

Người bình thường khó chịu đựng điều .

 

Thẩm Xu Linh nghĩ như , cô Nộn Thảo, giọng điệu nghiêm túc: “Nộn Thảo, đó em Cương t.ử tự ? Chỉ cần vẫn luôn vận tải, thì sẽ quanh năm ở nhà. Ba đứa trẻ đều là một tay em dọn phân dọn nước tiểu nuôi lớn. Chị cảm thấy em trở thành tấm gương cho bọn trẻ, xây dựng hình tượng của trong lòng chúng. Bây giờ em thêm một em bé nhỏ, thì càng thể để bất cứ ai bắt nạt năm con em...”

 

Nộn Thảo nửa hiểu nửa : “Vậy em để trở thành tấm gương cho bọn trẻ, để xây dựng hình tượng?”

 

Sao cô chút hiểu nhỉ.

 

Thẩm Xu Linh chậm rãi lên tiếng: “Đương nhiên là để bất cứ ai bắt nạt các em. Nếu bắt nạt con các em, thì cho bà tay, cho bà năm các em dễ bắt nạt. Cương t.ử thường xuyên ở nhà, nơi cũng là môi trường bà quen thuộc, càng là nơi bà thể càn.”

 

Ánh mắt Nộn Thảo sáng nhưng nhanh vụt tắt: “ chồng em lý lẽ, dữ, khó chung sống, Cương t.ử ở nhà.”

 

căn bản lòng tin thể chế ngự chồng lúc Cương t.ử vắng nhà.

 

Thẩm Xu Linh nắm lấy tay Nộn Thảo, chằm chằm mắt cô : “Chính vì Cương t.ử ở nhà, em mới thể trở thành tấm gương hơn cho bọn trẻ. Môi trường quen thuộc của chồng em ở phía Nam, đến Kinh Thành bà quen một ai. Con của em tuy còn nhỏ nhưng chúng yêu em, cũng đều bà nội đối xử với chúng. Em chiến đấu đơn độc.”

 

Nộn Thảo ngơ ngác gật đầu, trong đầu khỏi hiện lên dáng vẻ chồng đ.á.n.h Lan Lan xong. Lúc đó Lan Lan mới đầy năm tuổi, khuôn mặt nhỏ nhắn in hằn dấu tay rõ ràng, tim cô đều thắt .

 

 

Loading...