Trừng Trị Tên Tiểu Nhật Tử
Kỳ Lão khoanh hai tay, kéo khuôn mặt già nua lạnh một tiếng: “Bây giờ chúng là đồng bào ? Ban nãy cái đức hạnh đó cũng thấy coi chúng là đồng bào mà.”
Chướng mắt nhất là loại ch.ó má .
“Ông ông ông!” Ngón tay đàn ông mặc vest chỉ Kỳ Lão đều đang run rẩy, rõ ràng là tức điên .
Nghĩ một sinh viên ưu tú ở bên ngoài phong quang bao, phục vụ lãnh đạo các nước đếm xuể, từng chỉ thẳng mặt c.h.ử.i như , tức đến mức đều đang run rẩy!
Vương Sinh lúc nhịn : “Anh sẽ là phiên dịch của chúng đấy chứ!”
Trước đó phiên dịch sẽ nhanh đến gặp sư thúc một , kết nối công việc ngày mai với sư thúc, cộng thêm tiếng Tiểu Nhật T.ử và tiếng Anh...
Thần sắc đàn ông mặc vest đổi, liên tục lên tiếng: “Cái gì gọi là phiên dịch của các , chỉ phiên dịch cho vị nữ sĩ tham gia hội nghị , chứ sẽ phiên dịch cho các .”
Anh trâu ngựa, sẽ những việc ngoài nội dung công việc, hơn nữa những cũng xứng để phiên dịch.
“Anh dựa phiên dịch cho chúng , đây là công việc của , chính là coi thường Tổ quốc, đồ kẻ bán nước !” Kỳ Lão hừ lạnh .
Người đàn ông mặc vest cũng hừ lạnh: “Công việc của là phiên dịch cho Thẩm nữ sĩ, chứ phiên dịch cho những kẻ tạp nham.”
“Chúng và bác sĩ Thẩm là một đội, phiên dịch cho cô , phiên dịch cho chúng ,” Vương Sinh cảm thấy quá đáng quá, nhịn như .
Nga
Người đàn ông mặc vest trào phúng: “ cứ đấy!”
Kỳ Lão mắng: “Đồ ch.ó săn thối tha!”
“Kẻ bán nước!” Vương Sinh cũng mắng.
Người đàn ông mặc vest dậm chân: “Các khinh quá đáng!”
Ba cãi thành một đoàn.
Sơn Bản cảm thấy đầu đau ong ong, những mồm năm miệng mười tiếng Hoa Quốc, căn bản cho gã cơ hội xen mồm .
“Mọi trật tự một chút, trật tự một chút, chúng vẫn nên chuyện bên ngài Sơn Bản,” Quản lý sảnh ậm ờ kiểm soát tình hình.
Thẩm Xu Linh thẳng thắn lên tiếng: “Ông là tìm khách sạn các bồi thường, liên quan gì đến chúng . Anh bàn thì bàn riêng với ông là , liên quan gì đến chúng .”
Quản lý sảnh:...
Hình như cũng là chuyện như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tieu-thu-nha-tu-ban-trong-sinh-mang-song-thai-den-quan-doi/chuong-796.html.]
Quản lý sảnh về phía Sơn Bản, xoa xoa tay khách sáo hỏi: “Ngài Sơn Bản, là chúng quầy lễ tân thương lượng?”
Chặn ở đây quả thực lắm, phòng bên cạnh khách xem náo nhiệt . May mà tầng ở nhiều lắm, vì sự phát triển và thiết lập quan hệ ngoại giao của các quốc gia, lúc khi sắp xếp phòng cho nhân viên hội nghị, đặc biệt xếp của các quốc gia ở cùng .
Thân là quản lý của Khách sạn Ngoại Tân, rõ bản tính của những , để cùng quá dễ cãi vã, cũng dễ xảy chuyện khác.
Sơn Bản nhóm Thẩm Xu Linh, nghiến răng, dùng tiếng Tiểu Nhật T.ử một câu: “Đám nhà quê Hoa.”
Nói xong liền xuống lầu, phụ nữ mặc kimono vội vàng chạy chậm theo .
Thẩm Xu Linh đáp trả gã một câu: “Đồ cóc ghẻ xui xẻo.”
Sơn Bản dừng bước, đột nhiên cảm thấy đầu gối đau âm ỉ. Gã đột ngột sải bước về phía phụ nữ Hoa Quốc , vuốt chòm râu dê : “Buổi chiều hôm nay cô ngã , cô dùng thứ gì đ.á.n.h đầu gối !”
Gã cảm thấy hôm nay gã ở hành lang tự dưng đau đầu gối nhất định là do phụ nữ giở trò, phụ nữ Hoa Quốc quả nhiên độc ác!
Cố Cẩn Mặc tiến lên chắn mặt Thẩm Xu Linh. Chiều cao gần 1m9 của so với chiều cao 1m5 mấy của Sơn Bản tạo thành sự tương phản rõ rệt, còn buồn .
Thẩm Xu Linh căn bản thèm để ý đến Sơn Bản, chuyển sang đàn ông mặc vest, : “Anh , bảo cấp đổi một phiên dịch khác qua đây.”
Cô dùng sùng bái ngoại bang .
Sơn Bản thấy Thẩm Xu Linh căn bản thèm để ý đến , gã vô cùng tức giận, hùng hổ : “ đang chuyện với cô đấy, phụ nữ cô thấy !”
Ngay giây tiếp theo, gã liền ôm bụng kêu t.h.ả.m thiết cong xuống. Cố Cẩn Mặc giơ tay lên tỏ ý giở trò gì, do đ.á.n.h.
Sắc mặt Sơn Bản trắng bệch, gã đau đến mức ngay cả sức để chuyện cũng . Người phụ nữ mặc kimono theo bên cạnh gã dọa đến mức kinh hô liên tục, môi đều trắng bệch.
“Nấc” một tiếng, Sơn Bản đang cong lấy tư thế đầu đập xuống đất một cú ch.ó gặm bùn, đó trợn trắng mắt ngất xỉu.
Tiếng kinh hô của phụ nữ mặc kimono càng lớn hơn, trong đêm khuya tĩnh lặng hận thể lật tung cả khách sạn lên.
Lúc ít khách chạy vây xem, họ màu tóc khác , chỉ trỏ Sơn Bản đang ngất xỉu. Tuy hiểu họ đang gì, nhưng thể từ giọng điệu là họ phấn khích hóng hớt.
Những vị khách khi chỉ trỏ Sơn Bản xong, còn quên tiện thể nhắc đến quản lý sảnh mặt mũi bầm dập.
“Còn mau đưa đến bệnh viện,” Thẩm Xu Linh quản lý sảnh đang ngẩn .
Quản lý dọa sợ đột ngột hồn, vội vàng gọi nhân viên khiêng , đó cố nặn nụ bảo những vây xem về phòng.
Bây giờ thời gian còn sớm nữa, Thẩm Xu Linh đương nhiên cũng về phòng. Trước khi đóng cửa cô với đàn ông mặc vest: “Ngày mai thấy , xin hãy phái khác đến.”
Nói xong cô cũng lười đối phương chuyện, trực tiếp đóng cửa . Hội nghị ngày mai sáng sớm bắt đầu, cô nghỉ ngơi ngủ một giấc.