Thập Niên 70: Tiểu Thư Nhà Tư Bản Trọng Sinh Mang Song Thai Đến Quân Đội - Chương 795

Cập nhật lúc: 2026-04-18 22:02:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kẻ Bán Nước

 

“A~!”

 

Tiếng kêu t.h.ả.m thiết và tiếng kinh hô lượt vang lên, kêu t.h.ả.m thiết là gã đàn ông Tiểu Nhật T.ử đó, kinh hô là phụ nữ mặc kimono.

 

Quản lý và nhân viên phục vụ đ.á.n.h thành một cục, họ nào quan tâm ai với ai, hai đều đ.á.n.h đến đỏ cả mắt, ai tham gia vòng chiến thì đ.á.n.h kẻ đó.

 

Tiểu Nhật T.ử đ.á.n.h đến mức kêu la oai oái, Kỳ Lão nhân lúc hỗn loạn còn bồi thêm cho tên Tiểu Nhật T.ử đó mấy cước. Người phụ nữ mặc kimono ở bên cạnh gấp đến mức xoay mòng mòng, cuối cùng dậm chân bỏ chạy.

 

Không bao lâu phụ nữ mặc kimono dẫn theo mấy nhân viên tới, cùng còn một đàn ông mặc vest thắt cà vạt.

 

Người đàn ông đó đến kinh hô thành tiếng, vội vàng qua đó đỡ Sơn Bản - tên Tiểu Nhật T.ử dậy, miệng còn dùng tiếng Nhật : “Ngài Sơn Bản ngại quá, ngại quá, ngài chứ?”

Nga

 

Mấy nhân viên chạy tới khác vội vàng tiến lên kéo quản lý và nhân viên phục vụ đang đ.á.n.h .

 

bảo chú sa thải , cứ đợi đấy, ĐM mày!” Nhân viên phục vụ miệng dùng tiếng Cảng Thành c.h.ử.i rủa sạch sẽ.

 

Tuổi của quản lý lớn hơn nhân viên phục vụ khá nhiều, đè xuống suýt chút nữa đ.á.n.h thành đầu heo, mắt đều biến thành mắt hí. Một quản lý đàng hoàng bây giờ trông vô cùng chật vật.

 

Nhóm Thẩm Xu Linh ở bên cạnh đều nhịn bật thành tiếng.

 

Quản lý lúc cái gì cũng màng nữa, chỉ nhân viên phục vụ đó liền : “Bây giờ cút ngay cho , cút thì trực tiếp tìm cảnh sát. Đừng tưởng ầm ĩ đến đồn cảnh sát tổng giám đốc vẫn sẽ giúp !”

 

Mặt mũi của đều mất hết .

 

Nhân viên phục vụ quản lý , cụp đuôi bỏ chạy. Nếu ầm ĩ đến đồn cảnh sát, chú chắc chắn sẽ bênh vực .

 

“Ngài Sơn Bản, ngài chứ, xin , ban nãy tình hình kịch liệt, thể lo cho ngài ,” Quản lý sảnh cố gắng xốc tinh thần, ậm ờ xin Sơn Bản. Miệng bây giờ sưng vù lên, cứ chuyện là đau rát.

 

Nếu thấy hốc mắt đối phương đ.á.n.h đến bầm tím, đều trực tiếp đến bệnh viện xử lý vết thương cho .

 

Sơn Bản đàn ông mặc vest mặt hoa da phấn đó đỡ, biểu cảm mặt khó coi, gã dùng tiếng phổ thông bập bẹ : “Các đều là lũ ăn hại , dám đ.á.n.h , báo cảnh sát!”

 

“Ngài bớt giận, xin ngài bớt giận, chúng thể bồi thường cho ngài, ngài gì?” Quản lý vội vàng bày tỏ. Nếu ầm ĩ đến đồn cảnh sát thì chuyện sẽ lớn chuyện, chừng còn ảnh hưởng đến quan hệ hai nước.

 

Anh gánh nổi trách nhiệm .

 

Sơn Bản lạnh, gã âm dương quái khí lên tiếng: “Bồi thường còn để đưa , xem các là một chút thành ý cũng , các cứ đợi báo cáo chuyện lên .”

 

Lời của gã dùng là tiếng Tiểu Nhật Tử, xì xồ xì xồ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tieu-thu-nha-tu-ban-trong-sinh-mang-song-thai-den-quan-doi/chuong-795.html.]

Người đàn ông mặc vest lập tức dùng tiếng phổ thông tròn vành rõ chữ giúp gã phiên dịch: “Các chút thành ý nào, ngài Sơn Bản bảo các cứ đợi đấy.”

 

Nhóm Thẩm Xu Linh nhíu mày, Kỳ Lão nghi hoặc: “Anh rốt cuộc là Hoa Quốc gì?”

 

Tiếng phổ thông như , đa phần chính là trong nước , nhưng trong nước ch.ó săn thế ông vẫn là đầu tiên thấy.

 

Kỳ Lão là đầu tiên đến Cảng Thành, đối với bộ mặt của những kẻ ch.ó săn sùng bái ngoại bang vẫn là đầu tiên kiến thức.

 

Người đàn ông mặc vest liếc Kỳ Lão, khinh thường : “Ông quản gì, tóm cùng một giuộc với ông.”

 

Nhìn bộ dạng của đám nhà quê , đều thừa nhận là đồng bào với . Nhớ tới bây giờ vẫn năng lực nước ngoài, trộn cùng đám nhà quê , liền cảm thấy uất ức.

 

“Anh là Hoa kiều?” Thẩm Xu Linh hỏi đàn ông mặc vest.

 

Người đàn ông mặc vest thấy là cô hỏi, biểu cảm mặt lập tức hòa hoãn hơn nhiều, nở một nụ : “Vị nữ sĩ , tuy Hoa kiều, nhưng sẽ hướng tới phương hướng đó mà tiến lên.”

 

Đây là Khách sạn Ngoại Tân, vị nữ sĩ chừng chính là vị trong nước cử đến tham gia hội nghị . Đối phương thoạt cũng thể diện, đặc biệt là đồ trang sức , nếu một ngụm tiếng phổ thông lưu loát, đều tưởng đối phương là Cảng Thành.

 

Thẩm Xu Linh bàn tay đàn ông mặc vest đang đỡ Sơn Bản, hỏi: “Anh Hoa kiều, chính là ch.ó săn .”

 

Cô đại khái đoán phận của đối phương.

 

Biểu cảm của đàn ông mặc vest đổi, ngũ quan bình thường vẻ vặn vẹo, cứng đờ lên tiếng: “Nữ sĩ cô đùa .”

 

Thân là Hoa Quốc thể hiểu thâm ý trong lời của đối phương?

 

“Đều ngậm miệng !” Sơn Bản nhíu mày, giọng điệu bất mãn, bây giờ giải quyết chuyện bên gã .

 

Quản lý sảnh liếc nhóm Thẩm Xu Linh, lên tiếng.

 

Người đàn ông mặc vest thấy vội vàng ngậm miệng, mặt lộ nụ lấy lòng, giọng điệu vô cùng ân cần: “Ngài Sơn Bản, ngài mời.”

 

“Đồ ch.ó săn của cái giỏ ch.ó, cẩn thận sinh con lỗ đ.í.t,” Kỳ Lão nhịn một câu.

 

Ông từng thấy loại , trong nước đến cũng c.h.ử.i Tiểu Nhật Tử, loại đồ vật l.i.ế.m lỗ đ.í.t thế .

 

Vương Sinh trừng mắt gã mặc vest, đáy mắt cũng hậm hực.

 

Hai đều là đầu tiên thấy kẻ bán nước hổ như .

 

Người đàn ông mặc vest nh.ụ.c m.ạ trắng trợn như , cả khuôn mặt thoắt cái tức đến đỏ bừng, nghiến răng : “Các quả thực là khinh quá đáng, cũng là trong nước, các thể nh.ụ.c m.ạ đồng bào như ?”

 

 

Loading...