Thập Niên 70: Tiểu Thư Nhà Tư Bản Trọng Sinh Mang Song Thai Đến Quân Đội - Chương 420

Cập nhật lúc: 2026-04-18 21:51:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lữ Trưởng Tề Nhanh Tay Gom Thuốc

 

Người đàn ông mặc quân phục : “ chắc chắn, lãnh đạo chúng đặc biệt dặn dò, bao nhiêu tiền cũng mua, t.h.u.ố.c viên do bác sĩ Thẩm bào chế là đồ , ít lãnh đạo trong quân đội đều danh, xin giám đốc Lý nhất định bán cho .”

Nga

 

Tục Mệnh Hoàn của bác sĩ Thẩm đó cứu mạng ít chiến hữu, ít lãnh đạo quân khu đều đang dò hỏi nguồn gốc của Tục Mệnh Hoàn, đều kiếm chút t.h.u.ố.c viên về quân khu của .

 

Lý Xương Đức Thẩm Xu Linh: “Xu Linh?”

 

Nếu bán hết t.h.u.ố.c viên cho , Xu Linh bào chế , ông sợ sẽ lỡ thời gian Xu Linh về Kinh Thành.

 

Thẩm Xu Linh : “Có thể bán, thực ở nhà cháu còn nhiều, ngày mai sẽ mang còn đến.”

 

Trong kho của gian của cô còn nhiều t.h.u.ố.c viên, đủ loại đều , nếu sợ lấy quá gây chú ý, cô hận thể lấy hết đặt ở Viện nghiên cứu.

 

Bây giờ bán hết cũng , cô thể bổ sung một hàng, đợi về Tây Bắc, cô cứ cách một thời gian gửi t.h.u.ố.c viên đến Viện nghiên cứu là .

 

Người đàn ông mặc quân phục cuộc đối thoại giữa Lý Xương Đức và Thẩm Xu Linh, phản ứng nhanh, lập tức kinh ngạc : “Thì cô chính là bác sĩ Thẩm Xu Linh , sớm cô là một nữ đồng chí trẻ trung xinh , bây giờ gặp quả nhiên như lời đồn!”

 

Anh Lữ trưởng Tề đặc biệt cử đến, chọn khéo léo, chu đáo trong giao tiếp.

 

Thẩm Xu Linh đưa tay bắt tay với đàn ông mặc quân phục, coi như chào hỏi.

 

Lý Xương Đức thấy Thẩm Xu Linh đồng ý, lập tức dẫn đàn ông mặc quân phục đến nơi cất giữ d.ư.ợ.c liệu, đây là một đơn hàng lớn.

 

Viện nghiên cứu bây giờ ít t.h.u.ố.c viên, nếu bán hết cho đối phương, chỉ kiểm hàng thôi cũng mất ít thời gian, Thẩm Xu Linh cũng lâu, cùng Cố Hi mỗi lấy một củ khoai lang rời .

 

tiên cùng Cố Hi xem một bộ phim, phim bây giờ đều là đề tài chiến tranh, Cố Hi xem lắm nhưng nỡ , cuối cùng chọn bộ phim hot nhất để xem.

 

Hai mua hai thùng bắp rang bơ ở ngoài rạp chiếu phim xem ăn.

 

Bên , Hạ Tiến mới bao trọn t.h.u.ố.c viên về đến doanh trại Lữ trưởng Tề khen ngợi hết lời.

 

“Tốt, , , , doanh trại chúng những viên t.h.u.ố.c , thương vong khi nhiệm vụ sẽ giảm nhiều, Tiểu Hạ, ghi cho một công!”

 

Hạ Tiến vô cùng phấn khích, ngờ chỉ mua t.h.u.ố.c mà lãnh đạo khen ngợi lớn như .

 

Chưa kịp nụ môi hai tắt , từ phòng truyền đạt đến.

 

“Lữ trưởng Tề, quân khu thành phố lân cận gọi điện, thảo luận với ngài một việc.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tieu-thu-nha-tu-ban-trong-sinh-mang-song-thai-den-quan-doi/chuong-420.html.]

Hạ Tiến cùng Lữ trưởng Tề đến phòng truyền đạt nhận điện thoại, bên cạnh, chỉ thấy đối phương nhận điện thoại vài giây sắc mặt trở nên nghiêm trọng.

 

Tiếp đó, lãnh đạo giả : “Thật sự xin , t.h.u.ố.c viên đó bây giờ phân phát xuống , chỉ cần ngài gọi điện sớm hơn một chút… ha ha…”

 

Lữ trưởng Tề xong liền cúp điện thoại, đó đầu với : “Mau ch.óng phân phát hết t.h.u.ố.c viên xuống, nếu đến đòi thì dùng hết, còn.”

 

Việc bác sĩ Thẩm đó đến Viện nghiên cứu việc tạm thời nhiều , chỉ một quân y và lãnh đạo .

 

Ông cũng là do quan hệ với lão thủ trưởng bên Tây Bắc, hai trong lúc chuyện điện thoại vô tình những viên t.h.u.ố.c cứu mạng đó, một vị Trung y đến Viện nghiên cứu việc, ông hỏi thăm lão Cố xong liền phái Hạ Tiến mua hết các loại t.h.u.ố.c viên.

 

Cả quân khu Kinh Thành nhiều binh lính như , loại t.h.u.ố.c viên nào là dùng đến.

 

Lúc Hạ Tiến cũng hiểu ở đầu dây bên chắc chắn là đến đòi t.h.u.ố.c viên, nghiêm, chào một tiếng lớn: “Rõ!”

 

Lữ trưởng Tề phất tay bảo Hạ Tiến mau việc , còn ông thì về phía văn phòng, đến cửa văn phòng thấy viện trưởng bệnh viện quân khu đang đợi ở ngoài.

 

Trong lòng ông lập tức dâng lên một dự cảm lành.

 

“Ôi, Lữ trưởng Tề, cuối cùng cũng đợi ngài về,” viện trưởng thấy Lữ trưởng Tề về, lập tức tiến lên đón, mặt đầy ý .

 

Hai cũng coi như giao tiếp ít, tính cách của cũng đều hiểu rõ.

 

Lữ trưởng Tề thấy bộ dạng ân cần của viện trưởng, chắc chuyện , nhưng ai nỡ đ.á.n.h mặt , ông cũng chỉ thể khách sáo dẫn văn phòng.

 

Không khỏi thầm mừng trong lòng, may mà lúc nãy bảo Tiểu Hạ phân phát t.h.u.ố.c viên xuống .

 

Viện trưởng bước văn phòng bắt đầu khen ngợi: “Văn phòng thật sáng sủa, Lữ trưởng Tề xem gu, giá sách nhiều sách như , thật là văn võ song .”

 

Lữ trưởng Tề ưa những lời nịnh hót , ông rót cho viện trưởng một tách , hỏi thẳng: “Hôm nay viện trưởng đến việc gì ? 15 phút nữa còn một cuộc họp.”

 

Đang thúc giục viện trưởng gì thì nhanh.

 

Viện trưởng hiểu ý của Lữ trưởng Tề, gượng hai tiếng, : “Bệnh viện quân khu chúng tiếp nhận 60% bệnh nhân là quân nhân, 40% còn đa là quân thuộc đồng bào…”

 

Lữ trưởng Tề gật đầu: “ là như , đây cũng là sự sắp xếp của các lãnh đạo cấp , là để quân nhân yên tâm công tác và nhiệm vụ hơn.”

 

Đừng lôi kéo ông , chuyện gì thì tìm lãnh đạo, bớt thiết .

 

Viện trưởng liên tục phụ họa: “Vâng , mỗi thấy các đồng chí quân nhân vì nước vì dân mà thương đều đau lòng, chỉ tiếc là trình độ y tế trong nước chúng phát triển lắm…”

 

 

Loading...