“Tiểu Hoa, Cháu Cảm Thấy Thím Của Cháu Là Người Như Thế Nào?” Cố Cẩn Mặc Hỏi Như Vậy, Anh Cũng Không Bảo Tiểu Hoa Từ Sau Lưng Tiểu Lý Bước Ra.
Đối phương từ góc độ của thể thấy biểu cảm của cô bé.
Đáy mắt Tiểu Hoa nổi lên sự sợ hãi, lúc mới lắp bắp : “Cháu cảm thấy thím, thím , đều thích thím...”
Lúc đầu cô bé cũng thích thím.
Cố Cẩn Mặc bắt sự sợ hãi trong mắt Tiểu Hoa, kinh nghiệm thẩm vấn phong phú giúp suy đoán đại khái trong lòng, trái tim càng chùng xuống hơn.
Anh hỏi Tiểu Hoa thêm câu nào nữa, mà với Tiểu Lý: “Phòng của và Phương Phương ở .”
Trong lòng Tiểu Lý căng thẳng, liên tục : “Cố đoàn trưởng mời theo , dẫn .”
Cố Cẩn Mặc và Ngô Xuyên theo Tiểu Lý đến một căn phòng ở chính giữa sân.
Căn phòng là nhà chính, thể thấy nhà họ Lý coi trọng hai , bình thường mà nên để con trưởng hoặc bố ở căn phòng , nhà họ Lý để Tiểu Lý và Phương Phương ở.
Trong phòng một cái giường đất, hai cái tủ, trong góc còn đặt một cái bàn trang điểm gương.
Nga
Tiểu Lý thấy ánh mắt Cố Cẩn Mặc bàn trang điểm, chút bẽn lẽn : “Phương Phương gả cho đòi sính lễ, chăm chỉ, liền đóng cho cô một cái bàn trang điểm.”
Cố Cẩn Mặc gật đầu: “Cậu gọi cô về , chúng xem qua trong phòng một chút.”
Tiểu Lý chút do dự, lập tức : “Được, Phương Phương chắc đang ở ngoài đồng với , gọi cô về, Cố đoàn trưởng, các việc gì cứ trực tiếp với Tiểu Hoa là .”
Cậu sợ Cố đoàn trưởng khám xét phòng , cây ngay sợ c.h.ế.t , cũng tin Phương Phương là loại đó.
Tiểu Lý xong liền vội vã khỏi cửa về hướng đồng ruộng.
Cố Cẩn Mặc dẫn Ngô Xuyên kiểm tra bộ căn phòng một lượt, trong phòng bất kỳ điểm nào kỳ lạ, nhưng hai vì thế mà buông lỏng cảnh giác.
Thông qua thần sắc của Tiểu Hoa, dám khẳng định phận của Phương Phương chắc chắn vấn đề, trong phòng tìm thấy gì chỉ thể chứng minh ý thức phản trinh sát của đối phương mạnh.
Lúc , bóng dáng Tiểu Hoa xuất hiện ở cửa.
Mắt cô bé lớn, nhưng đen trắng rõ ràng vô cùng trong trẻo, cô bé rụt rè mở miệng: “Chú quân nhân, các chú đang tìm đồ của thím ...”
Cô bé mặc dù là một đứa trẻ, nhưng năm nay cũng học lớp hai , cô bé mỗi thím kéo ngoài là đang chuyện mờ ám.
Cũng hiểu thím hề như vẻ bề ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tieu-thu-nha-tu-ban-trong-sinh-mang-song-thai-den-quan-doi/chuong-222.html.]
Cô giáo từng chú quân nhân là rường cột của quốc gia, là bất cứ lúc nào cũng thể tin tưởng.
Động tác của Cố Cẩn Mặc khựng , : “ , Tiểu Hoa, cháu thím cháu cất đồ ở ?”
Sắc mặt Tiểu Hoa tái , thần sắc cũng trở nên căng thẳng.
Cô bé nhỏ giọng mở miệng: “Chú quân nhân, cháu cũng những thứ đó là đồ các chú tìm , nhưng cháu đồ của thím đều chôn ở chuồng bò bên ngoài...”
Sau khi xong những lời , sự sợ hãi mặt Tiểu Hoa càng đậm hơn, cô bé nhịn hỏi: “Các chú sẽ bắt thím ? Nếu các chú bắt thím, nhất định đừng là cháu nhé.”
“Phương Phương từng đ.á.n.h cháu ?” Ngô Xuyên nhíu mày Tiểu Hoa, cô bé sợ hãi Phương Phương như , đây tuyệt đối là chuyện bình thường.
Tiểu Hoa c.ắ.n c.ắ.n môi , lúc mới gật đầu: “Thím từng đ.á.n.h cháu mấy , chân và cánh tay cháu đều thím véo tím bầm.”
Ngô Xuyên Tiểu Hoa gầy gò, hỏi: “Sao cháu với lớn?”
Đối phương ngay cả một đứa trẻ nhỏ như cũng đ.á.n.h, vấn đề quả nhiên vô cùng lớn.
Tiểu Hoa Ngô Xuyên hỏi , sống mũi cay cay, lập tức tủi rơi nước mắt.
“Hu hu hu, họ đều tin cháu, cháu với , cháu thím là , chỉ mua kẹo cho cháu mà còn xé vải may quần áo cho cháu, thím lén lút tiêu tiền cho nhà, cháu đều thấy hết, những đồng tiền đó của thím bộ đều giấu ở chuồng bò.
Cháu còn thấy đường học về thím và bố cháu cùng chui rừng cây nhỏ, cháu chuyện , nhưng bố đ.á.n.h cháu, thím cũng đ.á.n.h cháu, họ nếu cháu , sẽ đem cháu cho khác, cháu dám , hu hu hu...”
Tiểu Hoa rơi nước mắt, nếu chỉ là Phương Phương giấu giếm đồ đạc, cô bé chừng sẽ chủ động gì, nhưng Phương Phương dan díu với bố cô bé.
Cô bé mặc dù lơ mơ về loại chuyện , nhưng cũng hiểu đối phương đang phá hoại gia đình , bây giờ chú quân nhân đến nhà, cô bé lúc mới lấy hết can đảm .
Cô bé Phương Phương rời khỏi nhà , cô bé trong nhà trở những ngày tháng như .
Cố Cẩn Mặc và Ngô Xuyên Tiểu Hoa lóc kể lể, hai một cái về hướng chuồng bò...
Mười lăm phút , Ngô Xuyên bịt mũi đeo găng tay, moi từ trong phân bò ở chuồng bò một gói nhỏ bọc bằng nilon, gói nhỏ giấu trong lớp phân bò dày đặc trát đều.
“Chính là thứ ! Mỗi tháng thím đều sẽ lấy đồ bên trong , đó dẫn cháu khu rừng cây lớn ngoài thôn một , là hái quả dại thực là gặp một đàn ông lạ mặt, mỗi về thím đều sẽ mua kẹo cho cháu,” Tiểu Hoa như .
Hai đầu Tiểu Hoa còn cảm thấy Phương Phương đối xử với , cũng để ý đàn ông Phương Phương gặp là ai, nhưng thêm vài trong lòng cô bé cũng nảy sinh sự tò mò.
Trong một Phương Phương dẫn Tiểu Hoa gặp đàn ông đó về, Tiểu Hoa cuối cùng nhịn hỏi Phương Phương gặp là ai, cũng chính ngày hôm đó Phương Phương đ.á.n.h Tiểu Hoa, đồng thời đe dọa cô bé chuyện ngoài.