Thập Niên 70: Tiểu Tang Thi Nhà Thủ Trưởng Lại Đi Hóng Biến Rồi - Chương 814: Lần nào tới cũng khóc thành chó

Cập nhật lúc: 2026-04-30 01:10:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Oa Oa phì một tiếng.

 

Ngại quá, nhịn .

 

Ha ha ha, Tạ Trứng thối là đồ bồi táng.

 

Khoan ?

 

Ánh mắt Oa Oa rơi bệ trưng bày của một cỗ quan tài kính khác, nhỏ bé sống động như thật khiến nó kinh ngạc.

 

“Trời đất ơi, xem là Niếp Niếp ?”

 

Được chính quyền xác nhận, thật sự là Niếp Niếp.

 

“Đệt, ở đây cũng Niếp Niếp, cô bé là đồ bồi táng của Sửu Sửu, chứng tỏ......” Oa Oa lộ nụ của bà thím.

 

Lời phía hết, ai hiểu đều hiểu.

 

Niếp Niếp ở đây là b.úp bê lớn nhỉ, thật hóng hớt một chút a, ai a.

 

“Niếp Niếp gì? Cô tên là Khương Bảo Châu, là một ngôi , cũng là bạn gái của đại ca, nhưng mà......”

 

Bị giọng đột ngột cho giật , hai một máy đầu , liền thấy Chu Đồng vẻ mặt thương cảm, hạ thấp giọng.

 

“Lúc thi độc mới bắt đầu còn cắt đứt liên lạc cô vội vã từ nước ngoài về tìm đại ca, ở sân bay tang thi đột nhiên thi hóa c.ắ.n xé, t.h.ả.m liệt, t.h.i t.h.ể vỡ vụn, đại ca đón máy bay, tận mắt chứng kiến......”

 

Đột nhiên nghĩ đến điều gì, sự thương cảm trong mắt quét sạch sành sanh, “Có thế giới của cũng Khương Bảo Châu ?”

 

Tên thật của Niếp Niếp quả thực gọi là Khương Bảo Châu, thảo nào lúc còn là trẻ sơ sinh liếc mắt một cái Sửu Sửu thu hút, bình thường cũng đặc biệt thích bám lấy Sửu Sửu, đều là duyên phận a.

 

“Có a, đứa bé do Sửu Sửu nuôi lớn, bây giờ là nhí, cũng là nhà ngoại giao nhỏ lanh mồm lanh miệng.”

 

Người đều chủ nhân lôi kéo đoàn phim, nghề chính và nghề phụ tùy ý chuyển đổi.

 

Chu Đồng buông bỏ .

 

Tận mắt thấy yêu thương ngã xuống mặt, thi cốt vô tồn, trải nghiệm đau thấu tâm can đó, thực sự tàn nhẫn.

 

Đại ca và chị dâu tương lai thể gặp ở một thế giới khác với phận mới, là sự thương xót của ông trời.

 

Cho dù giọng của Chu Đồng hạ thấp đến , Sửu Sửu cũng thấy, trong đầu đột nhiên xuất hiện một hình ảnh đẫm m.á.u, cứng đờ cả .

 

Hóa Niếp Niếp của thế giới còn t.h.ả.m hơn .

 

Cậu ít nhất còn biến thành tang thi sống một thời gian, còn một t.h.i t.h.ể nguyên vẹn, Niếp Niếp ngay cả cơ hội thi biến cũng .

 

Trái tim hiểu nhói đau, chân thực đến mức khiến lập tức gặp Niếp Niếp.

 

Cả nhà đoàn viên, cha già và đều tụ tập một chút.

 

“Thi Thi, các con thể ở đây vài ngày ?”

 

Biết bọn trẻ ở một thế giới khác cũng một gia đình, còn sinh con, Chu Hành sẽ ích kỷ bắt bọn trẻ ở , chỉ ở chung thêm vài ngày.

 

“Được a, ba và cha nương bên đó đều Trứng thối gian, chúng con cũng thường xuyên chơi trong đó ngoài.”

 

“Bọn trẻ ngủ , ngày mai cho Đại Lục Tiểu Lục và Đại Thất Tiểu Thất ngoài .”

 

Sửu Sửu chờ lên tiếng: “Thi Thi, cũng cho Niếp Niếp ngoài.”

 

Thi Thi gật đầu, “Được.”

 

Hàn Thục Phương vui mừng, “Tốt , nương cũng gặp các con của con, đúng , xác của các con đây?”

 

“Chúng con tự giữ trong gian , quan tài băng để Trứng thối thu .”

 

cha nương nhớ các con thì ?”

 

“Đơn giản a, chúng con thường xuyên qua đây là .”

 

Chu Hành và vợ , đáy mắt lộ tia sáng khó nhận .

 

Như nhất .

 

Mỗi đến phòng triển lãm thăm con đều là nỗi đau như khoét tim, bà thật sự sợ tuổi tác lớn hơn chút nữa sẽ dũng khí đến thăm.

 

Có thể thấy những đứa trẻ sống sờ sờ nhảy nhót tưng bừng, cầu còn .

 

“Thi Thi, là em ?” Giọng kinh ngạc vui mừng phá vỡ sự đoàn tụ ấm áp.

 

Giọng quen thuộc đ.á.n.h thẳng đỉnh đầu, Thi Thi nhảy cao ba thước trốn lưng Tạ Lâm.

 

Nhỏ giọng hỏi Oa Oa: “Oa Oa, ông là Chu Bát Bì ở đây ? Sao cảm giác quen thuộc thế? Cảm giác là chuột ông là mèo?”

 

“Hỏng bét, hình như nhớ một chút chuyện, đầy đủ lắm, ông .”

 

Oa Oa cũng vội vàng thu nhỏ , như con chuột nhắt chui lưng chủ nhân nhà .

 

a, thiên chân vạn xác, chính là ông .”

 

“Chủ nhân a, chạy mau, thế giới đó cô kháng cự viện nghiên cứu, đại lãnh đạo che chở ông nô dịch , là Chu Bát Bì chân chính, ông mười tám ban võ nghệ, mài lắm.”

 

“Oi, mau chạy, Tạ Lâm, mau thu …”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tieu-tang-thi-nha-thu-truong-lai-di-hong-bien-roi/chuong-814-lan-nao-toi-cung-khoc-thanh-cho.html.]

 

“Thi Thi, thật sự là em, em ngoẻo.”

 

mà, thông minh nhất xinh nhất thế giới như em, thể nỡ biến thành thứ não chứ?”

 

“Lần nào tới cũng em, bọn họ cứ tin.”

 

Chu Hành bĩu môi, Thi Thi, ông chạy còn chăm hơn cả cha ruột là đây, nào tới cũng thành ch.ó.

 

Một tàn ảnh xẹt qua, tóm lấy gáy vận mệnh, Thi Thi ảo não thôi.

 

“Tay ông cần nhanh thế ?”

 

“Chửi ai não? Chửi ai hả?”

 

thích biến thì biến, nào?”

 

Cái gáy kiêu ngạo đến đáng sợ, chính là đầu , miệng nhịn .

 

Chu Bát Bì ngẩn một lúc, đó ha hả.

 

“Là em, thật sự là em! Trước em cũng thích cãi như , hung dữ lắm.”

 

“Thi Thi a, nhớ em c.h.ế.t, bây giờ em mới xuất hiện? Em , đám ch.ó má ở hải ngoại ức h.i.ế.p lắm…… ba la ba la.”

 

Thi Thi nháy mắt hiệu với Oa Oa: Đây chính là mười tám ban võ nghệ của ông ?

 

Oa Oa: Nước bọt là một trong đó, ông nắm giữ mệnh mạch của cô, tiếp .

 

“Thi Thi a, khi tái thiết, mùa nào cũng chuẩn sản phẩm dưỡng da cho em, quần áo , kim cương em thích…”

 

“Em xem, những viên kim cương hồng đều do thu thập, b.úp bê Tây một nửa là do tự tay , còn cái tên Tạ Lâm vô dụng cũng là nặn……”

 

“Haiz, em ở đây, cảm hứng liền đến thăm em……”

 

Đại lão nghiên cứu khoa học biến thành bà lão lắm lời, chỉ cần một Thi Thi.

 

Thi Thi im lặng .

 

Hóa Chu Bát Bì nhớ như a, nãy còn trốn ông , thật là nên a.

 

Tạ Lâm liếc ông một cái, phát tác.

 

Mình quả thực vô dụng, nếu dụng, Thi Thi gặp nguy hiểm.

 

Chu Hành giải cứu con gái , “Lão Chu a, ông đừng kích động vội, lát nữa sẽ với ông , đưa bọn trẻ về nhà nghỉ ngơi .”

 

“Về , cũng về.”

 

“Con bé ngủ.”

 

“Không , đợi con bé tỉnh.”

 

Mọi : ……

 

Oa Oa cảm thấy chủ nhân sắp t.h.ả.m , não xoay chuyển xoay chuyển, nghĩ đến mưu kế quen thuộc.

 

“Giáo sư Chu, ông là quốc gia nào ức h.i.ế.p chúng ?”

 

“Oa Oa cũng ở đây a, thì , thì .”

 

Chu Bát Bì bẻ ngón tay đếm, “Những nước đều là, nhân viên nghiên cứu khoa học của chúng tổn thất nặng nề, công nghệ hiện nay dậm chân tại chỗ, cho nên……”

 

Ánh sáng hy vọng chiếu về phía thiên tài ngày nhớ đêm mong, chớp lóe.

 

Bảo bối a, em thông minh như , hiểu ý chứ.

 

Động đậy a, c.h.ế.t bọn chúng, dùng siêu não nghiền ép bọn chúng, chế tạo một quả tên lửa nổ cho bọn chúng lòi phân.

 

Thi Thi: …… Chưa hai phút hiện nguyên hình, quả nhiên là Chu Bát Bì danh bất hư truyền.

 

Oa Oa quen cửa quen nẻo kết nối với trang web chính thức của viện nghiên cứu, phát hiện dữ liệu nghiên cứu của chủ nhân đều biến mất hết , hơn nữa dữ liệu của các dự án khác cũng ít đến đáng thương.

 

Xem thứ cần tái thiết chỉ là quê hương, mà còn là sự tự tin đ.á.n.h mất.

 

“Tạ Trứng thối, thu , copy một bản tài liệu .”

 

Giây tiếp theo, Oa Oa hét lên, “Tạ Trứng thối, xác của chủ nhân và Sửu Sửu biến mất .”

 

Tạ Lâm kinh hãi, lật tung cả gian cũng tìm thấy.

 

Đột nhiên nhớ tới tiếng gọi Tạ Lâm nãy của Thi Thi, mừng rỡ như điên, “Thi Thi, em nhớ chuyện ?”

 

“Một chút xíu, nhớ hết.”

 

“Vậy chuyện của chúng , em nhớ ?”

 

Đôi mắt trong veo sáng ngời xẹt qua một tia giảo hoạt, “Chưa.”

 

Tuy nhiên Tạ Lâm bắt , tâm trạng cực cong khóe môi lên.

 

Nha đầu thối, nhớ đúng , a, tối nay cho em nhớ cho đủ.

 

 

Loading...