Thập Niên 70: Tiểu Tang Thi Nhà Thủ Trưởng Lại Đi Hóng Biến Rồi - Chương 784: Người mẹ hố con

Cập nhật lúc: 2026-04-30 01:09:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tạ Lâm lập tức chuyển hướng con thuyền, khi đưa cho Sửu Sửu một tờ giấy nhắn, lấy một cái túi vải nhúng ướt qua nước biển, bình thản nhét những viên trân châu trong.

 

Đến "nhặt" trân châu, kết quả nhặt bảo bối tươi sống cỡ bự, ông trời chủ động dâng tiền tài tay kẻ mê tiền, cô thủ phú thì ai ?

 

Nhiều san hô như , kiếm bao nhiêu cái ngàn đồng đây.

 

“Oa Oa, chú ý và mặt biển, một khi máy bay tàu thuyền tuần tra thì lập tức báo cho .”

 

Oa Oa quên chuyện quan trọng, thể để lộ các bạn nhỏ , nó hiểu mà.

 

Một cuộc điện thoại gọi .

 

“Alo, lão Thẩm, chúng chơi xa một chút, bảo Lương đóng gói hải sản mang về Kinh Thị , đợi điện thoại hẵng đến đón chúng .”

 

Thẩm Dịch Cẩn nghi hoặc, “Muốn chạy bao xa?”

 

“Không rõ nữa, Thi Thi chơi, thể sẽ ở biển vài ngày.”

 

Đã lôi cả đại tài nữ , Thẩm Dịch Cẩn còn ?

 

“Chú ý an , việc gì cứ liên lạc bất cứ lúc nào, văn phòng sẽ sắp xếp trực 24/24.”

 

“Được.”

 

Trên boong tàu, gia đình Miêu Nhất và gia đình gấu mép thuyền, thỉnh thoảng thò đầu xuống biển, trong mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ.

 

Thật xuống nước cá quá .

 

Tạ Đại thì kéo sợi dây lưới lớn lúc lỏng lúc c.h.ặ.t.

 

Khi nào mới lên đây, bắt bao nhiêu cá tôm , mau lên nướng ăn .

 

Các cục cưng mỗi đứa một tâm tư.

 

Giây tiếp theo, những bạn nhỏ đang vui đùa đáy biển đột nhiên xuất hiện boong tàu với đủ loại tư thế.

 

Con thuyền lớn, cục cưng quá nhiều, chật chội vô cùng, cái đuôi lớn của Lão Đại và Lão Nhị đều thò cả ngoài thuyền.

 

Sửu Sửu và Tiểu Sư vẫn giữ nguyên động tác bê san hô, Sửu Sửu hiểu, “Anh trai, vẫn bê xong mà, đưa bọn em lên đây?”

 

Lão Đại và Lão Nhị bất mãn xì xì, Tạ Trứng thối, cá tôm chạy hết .

 

Đại Thất ê a vung vẩy nắm đ.ấ.m nhỏ, ba ơi, con còn hóng đủ gió biển, mau thả con và xuống cưỡi cá lớn .

 

“Trứng thối, về ? em vẫn chơi.” Thi Thi vẫn thèm.

 

Cái ao trong gian lớn thì lớn thật, nhưng bằng một góc của biển cả, chơi trong ao thể tận hứng bằng biển.

 

Ba con gà chơi đến phát điên cục tác vỗ cánh, chúng còn dạo biển, về nhà .

 

Vị phụ lớn cảm thấy lên tiếng thì thể sẽ nước bọt dìm c.h.ế.t.

 

“Chúng vùng biển nước ngoài vớt san hô, san hô ở vùng biển thì đừng động , Thi Thi, thứ đáng tiền lắm, em tiến gần thêm một bước tới vị trí thủ phú .”

 

Vừa đến kế hoạch kiếm tiền, Thi Thi lập tức thu tâm tư xuống nước nữa.

 

“Đi , ngay, mau thu bọn em gian , tự lội nước nhé.”

 

Các cục cưng đồng loạt gật đầu: đúng đúng, mau thu bọn .

 

Tạ Lâm:...... Cuối cùng vẫn là gánh vác tất cả.

 

Cưỡi gió rẽ sóng, ông đây tới ~

 

“Tạ Trứng thối, máy bay đang đến gần.”

 

Vèo vèo vèo~~

 

Boong tàu nháy mắt trống trơn.

 

“Người đang lắc lư cái chân nhỏ cho em bé ở hình như là Sư trưởng Tạ, về ?”

 

“Chắc là , đang nâng cao chân cho một em bé khác chính là bà mối lớn của quân đội đồng chí Chu, vĩnh viễn bao giờ quên cảnh cô giống như con thạch sùng bám cửa sổ ký túc xá tập thể giật nảy .”

 

“Trải nghiệm đó của , tặng cho một cô vợ xinh hiền huệ, còn sinh một cô con gái mập mạp, vợ thèm c.h.ế.t, cứ luôn miệng vô dụng sinh con gái, là mấy thằng nhóc nghịch ngợm.”

 

“Hahaha, cô con gái mập mạp nhà là cục cưng to bự của và vợ, ngài ngưỡng mộ cũng , thực con trai cũng , thể giống như Chu môi nhân mà quậy phá, cái chân nhỏ giơ cao kìa, cũng là Đại Thất Tiểu Thất nữa?”

 

“Vợ của Thủ trưởng Tiêu và Sửu Sửu, Tiểu Sư đang thu lưới, bọn họ là đang bắt cá chứ? Sao chạy vùng biển sâu thế bắt cá?”

 

“Ây da, quản nhiều thế gì, thôi, đừng quấy rầy gia đình họ vui chơi.”

 

Tiếng ầm ầm xa dần.

 

Bởi vì đôi chân ngắn tũn ăn ngón chân vô cùng linh hoạt, ruột ép thành một đường ngang một đường dọc, chuyển đổi tự do, Đại Thất nhẹ nhàng nghiêng đầu ê a.

 

Mẹ ơi, độ dẻo dai của bé tồi chứ, các chú các bác đang khen bé kìa.

 

Đó là khen con, khen , đắc ý cái gì?

 

Bốp~

 

Cái m.ô.n.g nhỏ ăn một cái tát, bàn tay mập mạp của Đại Thất dứt khoát ôm lấy bàn chân, đưa thẳng một mạch miệng.

 

Mẹ đưa bàn chân đến mặt , ăn thì phí.

 

Giây tiếp theo liền cứng đờ.

 

Phụt phụt~

 

Ách, mặn chát.

 

Đậm đặc mùi vị của biển.

 

A~, hố con.

 

Khuôn mặt nhỏ nhăn nhó đau khổ chọc cho ruột vui vẻ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tieu-tang-thi-nha-thu-truong-lai-di-hong-bien-roi/chuong-784-nguoi-me-ho-con.html.]

 

“Hahaha, Tiểu Thất, trai con uống nước tắm của cá lớn , con đừng giành với nó, để nó tự tận hưởng .”

 

Tiểu Thất boong tàu tiện lắc đầu, mượn tay của ba ruột khẩn cấp lắc lư cái chân nhỏ.

 

Không giành giành, bé thích uống nước tắm.

 

Đại Thất: …… Có lẽ là nhặt , con ruột, cho nên già mới đối xử phân biệt.

 

Để tránh chạm trán với tàu tuần tra biển, Oa Oa điều khiển con thuyền về hướng đảo hoang, đó đưa cả lẫn thuyền gian, chỉ để một vị phụ lớn và cá lớn cưỡi gió rẽ sóng.

 

Chuyến mất bảy ngày, trở về với đầy ắp chiến lợi phẩm.

 

Trương Đồng đầu tiên trải nghiệm kiểu càn quét lớn thế , vô cùng sảng khoái.

 

Mấy đứa nhỏ giống hệt như con chuột hamster lớn dọn đồ trông thật đáng yêu.

 

Cái quốc gia cách mấy chục năm thâm thù đại hận , thứ hai ghé thăm , hahaha, thật sướng.

 

“Tiểu Tạ, nhiều san hô đỏ thế , giữ một ít , chừng dùng đến.”

 

Thảo nào quý giá như , thứ đẽ thế , bà mà cũng thấy động lòng.

 

Bắt buộc giữ chứ, đồ trang trí ở đời đáng giá vạn lượng vàng, đem thành trang sức hết thì tiếc bao.

 

“Mẹ, để vòng tay hoặc dây chuyền cho và nương, bà ngoại bà nội, các quý cô của nhà họ Tiêu, họ Chu, họ Hàn chúng mỗi một phần.”

 

“Trứng thối, còn thể khảm lên nhẫn vàng nữa.”

 

“Vậy thì thêm một chiếc nhẫn nữa.”

 

phụ nữ nào thích châu báu trâm vàng, con cái hiếu thuận, đương nhiên là vui mừng, Trương Đồng khép miệng, “Vậy sẽ chờ.”

 

“Alo, ông Đại lãnh đạo, là cháu đây, bọn cháu đang ở biển.”

 

“Vâng, biển chơi , cháu và Sửu Sửu, Tiểu Sư xuống biển thi bơi, đó nhặt đồ .”

 

Điện thoại báo tin vui nhiều , giọng điệu của Thi Thi nhạt nhẽo như uống nước lọc.

 

Đầu dây bên im lặng mất mấy giây, hỏi: “Đồ gì?”

 

“Một đống trân châu, còn cả một rừng san hô.”

 

Đại lãnh đạo: …… Chữ “nhiều” thể dùng để hình dung “cải trắng” nữa ?

 

Đống?

 

Rừng?

 

Vận may bùng nổ quá .

 

“Thi Thi , cần mấy chiếc máy bay?” Biểu cảm kích động cách một đường dây điện thoại cũng thể thấy .

 

“Không cần nhiều, hai chiếc là đủ, bọn cháu đợi vùng biển của hải đảo, tốc độ nhanh một chút, còn nữa, mau ch.óng tìm thợ điêu khắc , cháu kiếm món tiền lớn, xuất khẩu, xuất khẩu hết.”

 

Dùng hàng của nước ngoài kiếm tiền của nước ngoài, cô đúng là một cực kỳ thông minh.

 

“Được , đều cháu hết.”

 

“Cái gì? Tuần tra mấy ngày đều thấy thuyền của Tạ Lâm? Sao thể? Chẳng lẽ bọn họ còn thể độn thổ xuống biển?”

 

Thẩm Dịch Cẩn chiến sĩ tuần tra biển báo cáo, sợ hãi biến sắc.

 

Tàu tuần tra biển gặp , máy bay tuần tra thể nào thấy, chẳng lẽ xảy chuyện ?

 

Không đúng, hôm còn gọi điện thoại về đang ở đảo hoang mà.

 

của , cứ tưởng điện thoại là vạn sự đại cát, dặn dò chiến sĩ tuần tra để ý nhiều hơn.

 

“Mau, mau dẫn đảo hoang tìm…”

 

Reng reng reng~

 

Thẩm Dịch Cẩn bắt máy trong một giây.

 

“Alo, Tạ Lâm ?”

 

Tạ Lâm, là kim chủ của Tạ Lâm.”

 

Thẩm Dịch Cẩn thở phào nhẹ nhõm một thật mạnh.

 

“Chị dâu, chứ?”

 

“Có chứ.”

 

Hơi thở mới buông lỏng nghẹn lên, Thẩm Dịch Cẩn thở gấp.

 

“Chị dâu, xảy chuyện gì ? Đừng sợ, lập tức dẫn đội tìm .”

 

“Không cần , báo cho một tiếng, Đại lãnh đạo sắp tới , bố và ba ông, cả ông Lục cũng tới.”

 

“Bảo Tiểu Minh T.ử chuẩn nhiều món ngon một chút, bọn họ uống hai ly rượu nhỏ ở quê nhà, ăn mừng bay một con kim phượng hoàng là đây.”

 

“À đúng , nhiều hải sản, phái bờ biển đợi , ăn cua xào cay, tối nay ăn, còn ngủ một giấc thật ngon ở đây nữa.”

 

Uống rượu nhỏ?

 

Kim phượng hoàng?

 

, Đại lãnh đạo sắp tới?

 

Đây là chuyện lớn.

 

Tạ Lâm và Trương Đồng , đều nở nụ cưng chiều.

 

Nha đầu thối khen ngợi bản hề tiếc lời.

 

 

Loading...