Thập Niên 70: Tiểu Tang Thi Nhà Thủ Trưởng Lại Đi Hóng Biến Rồi - Chương 777: Tôi có thể đã gặp con gái bà

Cập nhật lúc: 2026-04-30 01:09:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Viện trưởng vẻ mặt hiền từ, dù lớn tuổi nhưng đôi mắt vẫn trong trẻo, như một dòng suối núi.

 

Đối với câu hỏi đột ngột, bà chỉ ngạc nhiên một chút, còn là tiếng thở dài.

 

quả thực từng một cô con gái, thời chiến loạn, và chồng bác sĩ ở tiền tuyến, may chồng hy sinh trong một trận ném b.o.m của máy bay địch.”

 

“Lúc đó con gái mới hai tuổi, đối mặt với việc quân đội di chuyển là mùa đông lạnh giá, nỡ để con gái vất vả nên đành gửi con về quê chồng.”

 

“Chỉ là lúc gửi về mới phát hiện quê nhà tàn sát, bất đắc dĩ giao con gái cho một đồng hương.”

 

“Đợi quân đội định tìm con gái thì gia đình đồng hương đó còn tung tích, nhiều năm tìm kiếm đều kết quả.”

 

mà, cô bé, cháu một cô con gái?”

 

Có lẽ do tuổi tác, đầu óc chậm chạp, viện trưởng hỏi xong mới hiểu , đáy mắt ánh lên tia sáng từng .

 

“Cô bé, cháu gì đó ?”

 

Chu Thi thầm nghĩ, mặt chỉ thiếu điều mấy chữ “ thể gặp con gái bà” thôi, mà bà mới phản ứng .

 

là con gái của bà , mắt cô giống bà, là loại ánh mắt nếm trải đủ khổ cực nhưng vẫn trong trẻo sáng ngời một lời oán thán, là một lương thiện.”

 

Tạ Lâm cẩn thận quan sát nét mặt của viện trưởng, quả thực giống, chắc chắn là tám chín phần mười .

 

“Viện trưởng, lúc đó bà giao con cho đồng hương, tín vật gì ?”

 

Thời đó, nhiều hùng hành quân ở bên ngoài, vì đại nghĩa mà hy sinh gia đình nhỏ là chuyện thường tình.

 

Chính vì họ cống hiến ở tiền tuyến, mới cuộc sống định như bây giờ.

 

“Trên con đeo một sợi dây chuyền heo vàng, là do chính tay cha nó tìm quen .”

 

“Để trả ơn, lúc đó cho đồng hương một ít tiền và ba thỏi vàng nhỏ.”

 

Viện trưởng vội vàng .

 

Nhà đẻ của bà kinh doanh d.ư.ợ.c phẩm, vẫn luôn quyên góp t.h.u.ố.c cho đất nước, kẻ địch cướp t.h.u.ố.c mà g.i.ế.c nhầm, bà dứt khoát mang theo tài sản tham gia cách mạng.

 

Ở chiến trường quen chồng, cùng lòng yêu nước, cùng sở thích, hai nhanh ch.óng đến với , hai năm con.

 

Chỉ là ngày vui ngắn chẳng tày gang, chồng bà vì yểm trợ cho đồng đội mà b.o.m nổ tan xác, khi chiến tranh kết thúc thu dọn t.h.i t.h.ể, thể phân biệt mảnh nào là của , mảnh nào là của đồng đội.

 

Chồng mất, bà cũng chăm sóc cho đứa con gái duy nhất, vẫn luôn sống trong sự lo lắng và áy náy.

 

Tín vật khớp, nét mặt cũng tương tự, về cơ bản thể xác định, chỉ cần xét nghiệm ADN là .

 

Chu Thi bảo Oa Oa mở phần tiếp theo của cảnh Chu Văn Yến và Đại Lục mắt gia đình.

 

“Bà xem chút giống bà, cô tên là Tôn Lam, cũng dây chuyền heo vàng, nhưng nuôi lấy mất , chắc là con của bà.”

 

Viện trưởng bật , lắc đầu, đều nghĩ bà của Chu là con gái của bà, nhưng thấy, “Con bé giống , mà giống cha nó hơn.”

 

“Con ơi, con bé chính là Thời Lam của , giống hệt yêu của .”

 

“Gia đình đồng hương mà gửi gắm chính là họ Tôn, bà đổi họ cho con bé, thảo nào nhờ tra cứu hộ khẩu nhiều nơi, những trùng tên trùng họ đều là Lam nhi của .”

 

Bà là trọng ngoại hình, trong chiến trường ít bác sĩ nam, bà lòng đàn ông đôi mày kiếm mắt sáng như ngay từ cái đầu tiên.

 

Đôi mắt sáng như , nụ rạng rỡ như mặt trời, khiến chỉ cần một là nhớ mãi.

 

Người phụ nữ trong hình ảnh lên thật quen thuộc, cả đời thể quên .

 

“Cô bé, con bé ở ? Có thể đưa gặp nó ?”

 

Tìm kiếm mấy chục năm, cuối cùng cũng thấy ánh sáng, viện trưởng chỉ hận thể lập tức xuất hiện mặt con gái.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tieu-tang-thi-nha-thu-truong-lai-di-hong-bien-roi/chuong-777-toi-co-the-da-gap-con-gai-ba.html.]

Là bà với con, thiếu vắng sự đồng hành gần bốn mươi năm, quãng đời còn , bà bù đắp cho con.

 

“Cô ở Kinh Thị, đây là chồng cô , đây là con trai cô , cô còn một cô con dâu và một cô con gái, cả nhà năm đều xinh .”

 

Ừm, đều là đối tượng dụ dỗ, dụ ba , còn hai cái đinh khó nhổ, vội, đợi tiền hoa hồng, lấy tiền đập choáng họ là .

 

Viện trưởng cũng xinh , khí chất bẩm sinh thua kém gì các bà lão nhà quyền quý, trong phim đóng vai một bà nội hiền từ chắc chắn tệ, cứ dụ dỗ cả .

 

Chu Thi vui vẻ nghĩ thầm.

 

Viện trưởng vô cùng kích động, “ sẽ bàn giao công việc trong bệnh viện ngay, đến Kinh Thị tìm con gái.”

 

là một bà lão quyết đoán.

 

“Không đợi xong xét nghiệm ADN mới quyết định ? Bên Kinh Thị kỹ thuật xét nghiệm ADN đưa sử dụng .” Chu Thi hỏi.

 

“Không cần, chắc chắn con bé chính là con của .”

 

Là viện trưởng bệnh viện, bà đương nhiên rõ sự phát triển và đổi của các thiết y tế ở các thành phố lớn.

 

Long Quốc nhân tài xuất hiện lớp lớp, sẽ ngày càng phát triển.

 

Bà vội vã về nhà lấy một cuốn sổ tiết kiệm, là tiền bà dành dụm từng chút một trong bao nhiêu năm qua, chính là để một ngày nào đó đoàn tụ với con gái và bù đắp cho con.

 

“Cô bé, , phiền cháu giúp rút hết tiền , đây là cho Lam nhi nhà .”

 

Chu Thi mở sổ tiết kiệm xem, trời ạ, hơn ba mươi nghìn, bà lão cũng khá giàu .

 

mà, trời tối , đợi ngày mai rút cũng mà, vội gì chứ.

 

Viện trưởng lấy một cuốn sổ tiết kiệm khác, bên trong hơn hai nghìn, bà lẩm bẩm một .

 

“Hơn hai nghìn thuê một căn nhà sống chắc vấn đề gì, con cái gia đình , một bà già như nên phiền nhiều, thuê một căn nhà ở gần chăm sóc con là đủ mãn nguyện , già cũng sống bao lâu nữa.”

 

Buồn bã một lúc, bà phấn chấn trở , trong mắt tràn đầy niềm vui sắp gặp con gái.

 

“Cô bé, tiền cũng nhờ cháu rút giúp , cảm ơn các cháu.”

 

Đưa xong sổ tiết kiệm liền vội vã rời , quản lý một bệnh viện công việc bộn bề, bàn giao trong một sớm một chiều xong, bà chỉ nhanh ch.óng giải quyết công việc, cố gắng sớm ngày đoàn tụ với con gái.

 

Đợi bà xong là ba ngày .

 

May mà trợ lý và phó viện trưởng của bà đều là năng lực, để cho hiệu quả bà còn từ bỏ lợi ích, nếu thể bàn giao nhanh như .

 

bao giờ là do dự, dù nỡ sự nghiệp đến , quãng đời còn cũng chỉ bù đắp cho tình mẫu t.ử thiếu thốn của con gái, thể ngăn cản bước chân bà gặp con.

 

Đương nhiên, là một quân y, phục tùng là thiên chức, cũng là nhờ sự giúp đỡ của nhóm Chu Thi, bà mới thể thuận lợi thoát .

 

Đi chơi cùng Chu Thi ba ngày, Đào lão vui vẻ nghĩ, lão Đường cả ngày nhốt trong viện nghiên cứu, phúc phận như .

 

Ông còn đặc biệt mua một phần đặc sản địa phương, định tặng cho lão Đường để khoe khoang hưởng phúc của đồ .

 

Trước khi về thông báo cho Chu Văn Yến, khi máy bay hạ cánh nóc bệnh viện, cả nhà năm của họ Chu đều mặt.

 

Mẹ Chu căng thẳng đến mức tay chân đều đổ mồ hôi.

 

Mẹ ruột trong ký ức của bà ấn tượng, qua cái tuổi cần cha , bà cũng nên đối mặt như thế nào.

 

Nếu thật sự là ruột, lúc đó giao đứa con còn nhỏ của cho nhà họ Tôn cũng là do tình thế bắt buộc, bà là hùng thời chiến, tư cách trách bà.

 

Lúc còn nhỏ từng cố gắng trốn tránh sự tàn sát của quân xâm lược, những ngày tháng chạy trốn khắp nơi sở dĩ kết thúc, đều là vì một nhóm hùng dũng cảm dùng mạng sống đổi lấy thái bình.

 

Không chỉ Chu căng thẳng, viện trưởng Hình Châu thỉnh thoảng xuống , dường như chỉ cần bà thể thấy đứa con gái ngày đêm mong nhớ.

 

Do công việc, bà thường xuyên công tác, dù hành trình xa đến bà cũng thể bình tĩnh chấp nhận, đầu tiên cảm thấy quãng đường xa xôi đến .

 

 

Loading...