Thập Niên 70: Tiểu Tang Thi Nhà Thủ Trưởng Lại Đi Hóng Biến Rồi - Chương 538: Một cái miệng của tôi bằng mười cái, tỷ tỷ cô mau nói đi
Cập nhật lúc: 2026-04-30 00:59:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhà đối diện lề mề chậm chạp, vẫn còn đang ôm tâm lý ăn may, trốn trong phòng bàn bạc đối sách.
Em gái của Hàn Kiến Minh bất mãn.
Vốn dĩ bàn bạc xong Hàn Kiến Minh và Phùng Nguyệt kết hôn, công việc của Phùng Nguyệt cho cô , cô sẽ xuống nông thôn.
Nếu công việc của Hàn Kiến Minh trả cho Phùng Niệm, công việc của Phùng Nguyệt chắc chắn sẽ cho cô nữa.
Hàn Kiến Minh trả, tiền lương mấy năm nay dựa mà đưa cho Phùng Niệm?
cứ nghĩ đến cái bụng của Phùng Nguyệt giấu , hết cách.
Công việc và tiền bạc quan trọng, danh tiếng và cái mạng nhỏ càng quan trọng hơn.
“Mẹ, tiền lương những năm nay của con đều tiêu gần hết , bù cho con một ít, đợi Nguyệt Nguyệt lấy đồ của Kiều Xuân Lị và Thẩm Cẩm Châu, sẽ chia cho một ít.”
Thẩm Cẩm Châu mặc dù là cô đơn, nhưng cha nuôi của ông để cho ông ít đồ , đều ông giấu để cho Phùng Niệm , chỉ Kiều Xuân Lị ở .
Kiều Xuân Lị thì ngu ngốc, thực chất tính toán, nếu sớm Phùng Chí Quốc nuốt chửng còn một mảnh vụn .
Không để đồ vật ngoài sáng, là át chủ bài để bà vững ở nhà họ Phùng.
“Bác gái, bác yên tâm , đợi cháu và Kiến Minh kết hôn, đồ sẽ thiếu phần bác .”
Phùng Nguyệt quan tâm đến công việc và tiền bạc, chẳng qua là lợi ích lớn hơn ở phía , cô ngại bỏ chút tiền mọn.
Hàn Kiến Minh là con cả, cái bụng của Phùng Nguyệt chính là đích tôn, nhà họ Hàn dù nỡ cũng bịt mũi chấp nhận.
Nào ngờ, tất cả những âm mưu đều Thi Thi và Tạ Lâm thấy, hai vợ chồng trao đổi ánh mắt.
Thi Thi: “Trứng thối, nhà tỷ tỷ đồ .”
Tạ Lâm: “Em giúp cô cướp ?”
Thi Thi: “Cướp, đòi một bao lì xì lớn phí bồi dưỡng.”
Tạ Lâm: “Được.”
Vừa hóng bát quái kiếm tiền, còn một khách hàng tiềm năng, chuyện như gặp thì tích cực.
Phùng Niệm nhanh lấy tiền lương bốn năm của Hàn Kiến Minh, đồng thời đến xưởng chuyển công việc tên .
Công việc của cô ở xưởng dệt bông, công việc của cha dượng cũng ở xưởng dệt bông, bên xong thủ tục bước khỏi cửa, Phùng Chí Quốc đến, bày tư thế của một cha, Phùng Niệm ghé sát tai ông .
“Người cha dượng của , cô con gái cưng của ông và Hàn Kiến Minh châu t.h.a.i ám kết, ông tin chỉ cần mở miệng, ông sẽ thể ở cái xưởng nữa .”
“Bọn họ đang ở đằng kìa, gọi Phùng Nguyệt cùng đến đấy, vui ?”
Hàn Kiến Minh và Phùng Nguyệt vợ chồng Đặng Nguyệt Hồng và Tạ Lâm kéo ở góc khuất, thể để Phùng Chí Quốc thấy, để hai đến gần.
Phùng Chí Quốc đang chuẩn thao thao bất tuyệt:... Sao nó ?
Vui cái quỷ, tao hận thể bóp c.h.ế.t mày.
Ông đeo lên chiếc mặt nạ giả tạo: “Niệm Niệm, đây vốn dĩ là công việc của con, lấy cũng là điều nên .”
“Làm việc cho , bố sẽ để ý thanh niên phù hợp cho con, con gái vẫn nên tìm một nhà chồng , sinh con đẻ cái mới là chính đạo.”
Phùng Niệm lấy một tờ giấy và cây b.út: “Ký tên .”
Nếu vì đổi họ, cắt đứt quan hệ thật sự cần dùng đến Phùng Chí Quốc.
cắt đứt thì cắt đứt cho sạch sẽ, Phùng Chí Quốc ký , bên Kiều Xuân Lị sẽ dễ chuyện hơn.
Cái thứ đó coi Phùng Chí Quốc là trời, thì cứ để bọn họ yêu thương cả đời .
Nhìn rõ là giấy cắt đứt quan hệ, Phùng Chí Quốc nổi giận.
“Niệm Niệm, con cái gì , dù bố cũng nuôi con một trận, con đối xử với bố như ?”
Phùng Niệm một lời thừa thãi, há miệng hét lớn: “Mau tới a, em gái kế trèo lên...”
“Tới , ở đây , em gái kế trèo lên cái gì nha, một cái miệng của bằng mười cái, tỷ tỷ cô mau .”
“Một, mười, .”
Đầu sỏ hóng hớt xổm canh chừng đẩy em bé hớn hở xuất hiện, tự mang theo loa nhỏ khuếch đại âm thanh.
Một lớn một nhỏ Phùng Niệm, chờ đợi phần tiếp theo.
“Niệm Niệm, bố ký, con đừng hét.” Phùng Chí Quốc nghiến c.h.ặ.t răng, tức giận, thể tức giận.
Phùng Niệm như .
Loại đặt lợi ích lên hàng đầu và coi trọng thể diện , chỉ khi nắm điểm yếu của ông thì ông mới cúi đầu.
Mặc dù hiểu tại ông dung túng cho Phùng Nguyệt và Hàn Kiến Minh cấu kết với , nhưng những chuyện đều liên quan đến cô, rời khỏi nhà họ Phùng, tránh xa Kiều Xuân Lị ruột vô lương tâm thể sống thiếu đàn ông , cô mới tương lai.
Đợi ông ký xong, Phùng Niệm lấy mực đỏ cho ông điểm chỉ, chuẩn vô cùng đầy đủ.
Cô cất kỹ giấy cắt đứt quan hệ: “Căn nhà là xưởng cấp tên bố , tối nay các dọn ngoài .”
“Phùng Niệm, mày...”
“Mau tới a, em gái kế trèo lên rể tương lai...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tieu-tang-thi-nha-thu-truong-lai-di-hong-bien-roi/chuong-538-mot-cai-mieng-cua-toi-bang-muoi-cai-ty-ty-co-mau-noi-di.html.]
“Có mặt, ở đây , em gái kế trèo lên cái gì của rể tương lai a, , cô mau .” Đầu sỏ hóng hớt giơ chiếc loa nhỏ lên liều mạng thúc giục.
“Nói .” Niếp Niếp ưỡn thẳng cái eo mập mạp, sức vung vẩy bàn tay nhỏ mũm mĩm.
Phùng Chí Quốc ánh sáng nóng rực trong mắt một lớn một nhỏ cho hoảng sợ, hiểu bọn họ chính là Phùng Niệm tìm đến để phối hợp.
Đã ít về phía bên , với giọng oang oang của cô gái , ông chỉ cần dám Phùng Niệm ý, cả xưởng sẽ Phùng Nguyệt trèo lên giường rể tương lai, hơn nữa còn mang thai.
Cái mặt ông vứt .
“Phùng Niệm, bố thể dọn , lưu lạc đầu đường xó chợ cũng , nhưng con tình cảm với bố bà sẽ nỡ , còn hai đứa em trai, con thật sự nhẫn tâm để chúng nó và bố xa ?”
“Hả? rõ , đương nhiên là hộ khẩu của bọn họ đều chuyển a.” Phùng Niệm một chút cũng quan tâm.
Phùng Chí Quốc dám tin: “Mày ngay cả mày cũng cần nữa? Bà chính là ruột của mày.”
“Xùy, ruột? Bà cũng xứng? Đó là vợ ruột của ông, ruột của con cái ông.”
“Được , cũng đừng như ông t.h.ả.m lắm , tưởng ông giấu Kiều Xuân Lị mua một cái sân nhỏ ở bên ngoài cho Phùng Nguyệt và Hàn Kiến Minh phòng tân hôn .”
“Tò mò tại đúng , hỏi cô con gái cưng của ông .”
“Ông xem nếu với Kiều Xuân Lị ông lấy tiền trong nhà mua sân nhỏ là để nuôi tình nhân, bà lấy của hồi môn dùng cho gia đình nữa , thật sự tò mò.”
“ cũng tò mò.”
“Mò.”
Đội hóng hớt bát quái tùy thời online.
Phùng Chí Quốc nghiến răng nghiến lợi, lúc nãy bóp c.h.ế.t Phùng Niệm, bây giờ c.h.é.m c.h.ế.t Phùng Nguyệt đứa con gái bất hiếu , loại chuyện lợi lặng lẽ hưởng thụ , đồ khốn nạn.
Phùng Niệm bộ mặt vặn vẹo của ông , giơ giơ cuốn sổ hộ khẩu.
“Đi thôi, nhân lúc thời gian còn sớm, chuyển hộ khẩu của các , đến lúc đó Kiều Xuân Lị nghi ngờ cũng sẽ gì, dù hộ khẩu của bà cũng ở cái sân nhỏ đó, xem suy nghĩ cho ông bao nhiêu a.”
Phùng Chí Quốc híp đôi mắt nguy hiểm , con tiện nhân nhỏ mà chuẩn đầy đủ như thế.
Cắt đứt quan hệ dọn khỏi khu tập thể đều , Kiều Xuân Lị con ngu đó ở đây, ông thể nhẹ nhàng .
nếu chuyển hộ khẩu ngoài nữa thì khó , dù đó cũng là căn nhà mang tên Thẩm Cẩm Châu cái tên quỷ c.h.ế.t tiệt , nhà hai, còn do Phùng Niệm con tiện nhân nhả .
Không , thể chuyển ngoài, chuyện nhà cửa là nhỏ, danh tiếng...
“Ây da, tỷ tỷ, cô còn , em gái kế và rể tương lai nha, sẽ là giống như nghĩ hổ ván chứ.”
“Nha, ván ván.”
Nằm ván?
Phùng Niệm phì một tiếng, vội vàng che miệng .
Trách , quá nghiêm túc .
Khụ khụ!
Loa nhỏ mở âm thanh, Phùng Chí Quốc liền chuyện thể kéo dài, hận đến mức gân xanh trán nổi lên.
“Phùng Niệm, đủ , chuyển hộ khẩu thì chuyển hộ khẩu, bảo bọn họ ngậm miệng , tao sẽ dẫn mày và các em dọn đến cái sân nhỏ, bản lĩnh mày đừng hối hận.”
“Một đứa con gái mồ côi, xưởng thể nào cấp nhà cho mày ở, mày đợi ném khỏi khu tập thể , đến lúc đó chỗ dung đừng đến cầu xin tao.”
“Không giả vờ nữa , sớm như , lãng phí thời gian.” Phùng Niệm xùy một tiếng.
Cô giữ căn nhà, tài nguyên chỉ ngần , lấy công việc chỉ là nhân viên sơ cấp, còn độc , xưởng thu hồi nhà cấp cho gia đình nhu cầu là điều tất nhiên.
Không cả, cô thể thuê nhà, cho đến khi xin ký túc xá thì thôi.
Còn vị trí công việc của bố, đợi giải quyết xong chuyện hộ khẩu, lấy di vật của bố về tay, cô sẽ tìm xưởng chuyện .
Cầm cuốn sổ hộ khẩu chỉ một trang giấy, Phùng Niệm, , bây giờ nên gọi là Thẩm Niệm, hốc mắt cô đỏ hoe.
Bố, bố thấy , Niệm Niệm tự do , bao giờ sắc mặt của gia đình đó nữa.
“Đồng chí Chu, đồng chí Tạ, chị Đặng, Khương, Niếp Niếp, còn ba con gà, cảm ơn sự giúp đỡ của , mời đến tiệm cơm quốc doanh ăn cơm.”
“Không vội vội, lấy đồ thuộc về cô , tìm cô, ồ, là tìm đó.”
Thẩm Niệm lấy tiền lương bốn năm từ chỗ Hàn Kiến Minh là hơn chín trăm, hào phóng đưa một trăm đồng tiền lì xì.
Nhận tiền việc, Thi Thi đều hiểu.
Người lớn tính, cô và Niếp Niếp chia , Niếp Niếp lấy, cuối cùng bộ túi cô, sướng.
Thẩm Niệm ơn: “Được, đợi lấy đồ của bố , đưa cho cô một trăm đồng.”
Có một chủ hào phóng, kiếm tiền thật dễ dàng.
“Xông lên nha, tiêu diệt đại phôi đản.”
“Diệt, đản.”
Hai vợ chồng Đặng Nguyệt Hồng:...