Thập Niên 70 Thủ Tiết 3 Năm, Mang Song Bào Thai Đến Quân Đội Tìm Chồng Ly Hôn - Chương 44: Ba Không Tốt, Mẹ Buồn

Cập nhật lúc: 2026-02-28 19:54:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4VXh7cUzHa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ba đàn ông đang rửa bát trong bếp, những lời ở nhà chính bọn họ rõ mồn một, cách âm của căn nhà vốn , hơn nữa ba là xuất quân nhân, thính lực tự nhiên hơn bình thường nhiều.

 

"Không sai!" Tần Thời Úc .

 

"Cậu tại chúng giúp khuyên vợ ?" Cốc Văn Bân hỏi.

 

"Khuyên thế nào? Cô vốn chịu tủi tày trời, nếu vì gả cho , cô cần chịu tội như , thể lúc ở nhà đẻ, cũng cưng chiều, nhưng ít nhất thể một bữa cơm no!" Tần Thời Úc càng rõ trong ba năm , cô chịu đựng những gì, càng cảm thấy nợ cô quá nhiều.

 

Cô là một phụ nữ, năng lực hạn.

 

Hơn nữa còn là ở cái nơi như nông thôn, cô lo cho hai đứa trẻ, công điểm nuôi sống ba con.

 

Có thể để bản và con cái còn giữ một thở, đều là cô dốc hết lực .

 

Anh quyền gì trách cô, chỉ trích cô đúng.

 

Tuy rằng hiện tại vẫn hiểu rõ Vân Uyển Dung và vợ chồng Vân thị tại bỏ t.h.u.ố.c bọn họ, tại chuyện như .

 

hề nhận bất kỳ lợi ích nào từ cuộc hôn nhân , thậm chí còn mang đầy thương tích.

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

"Cậu coi như còn cứu ! Cậu nếu về phía cha , bây giờ sẽ về đưa đơn xin ly hôn lên !" Cốc Văn Bân bực bội , điều câu ông hạ thấp giọng .

 

Tần Thời Úc hít sâu một , về phía nhà chính.

 

Các cô đang ở đó chơi cùng Đoàn Đoàn Viên Viên, hai đứa trẻ chơi vui vẻ, khuôn mặt nhỏ nhắn treo nụ , chỉ thôi cũng khiến vui mừng.

 

Nếu như, bọn nhỏ thêm chút thịt, khỏe mạnh hơn một chút.

 

Thì càng hơn!

 

" sẽ đối xử với ba con cô , sẽ để họ chịu bất kỳ tủi nào nữa, dốc hết khả năng của ." Tần Thời Úc .

 

Cốc Văn Bân và Hồ Kiến Quân , vẻ tán thưởng trong mắt hai khó giấu.

 

Không hổ là thằng nhóc bọn họ trúng, là trách nhiệm.

 

Mấy chuyện lâu, khi trời tối đen, lúc mới rời khỏi nhà Cốc Văn Bân.

 

"Ba, bế ~" Viên Viên chớp đôi mắt tròn đen láy, mong đợi Tần Thời Úc.

 

Tần Thời Úc hai lời, cúi bế bổng cô bé lên, đó về phía Đoàn Đoàn.

 

Đoàn Đoàn rụt lưng Vân Chức Chức, nắm tay Vân Chức Chức, ý từ chối rõ ràng.

 

"Ba, máy bay ~ Bé máy bay ~" Viên Viên to gan đưa yêu cầu của .

 

"Được, ba đưa Viên Viên máy bay." Tần Thời Úc vui vẻ đồng ý, đó về phía Vân Chức Chức.

 

"Đưa bát cho !"

 

Đây là cái bát to đựng cá dưa chua.

 

Sau khi Tần Thời Úc đưa bát cho cô, đưa tay nhẹ nhàng nâng lên, Viên Viên liền vai đàn ông.

 

"Xuất phát ~~~" Viên Viên đưa tay chỉ về phía .

 

Tần Thời Úc bật , cõng cô con gái nhỏ chạy , rõ ràng là một đàn ông trầm , lúc mang theo con chạy bước rắn, chọc cho đứa trẻ khanh khách, hưng phấn thôi.

 

Vân Chức Chức nghiêng đầu Đoàn Đoàn: "Đoàn Đoàn chơi ?"

 

"Ở cùng ~" Đoàn Đoàn .

 

Cô đưa tay xoa đầu bé, khẽ : "Đoàn Đoàn, chú là ba, bé con thể giống như em gái tìm chú chơi cùng."

 

"Ba , buồn."

 

Đoàn Đoàn tuy còn nhỏ, nhưng mấy nửa đêm tỉnh dậy, đều thấy lén lau nước mắt.

 

Mẹ chắc chắn đau lòng buồn bã.

 

Ba về nhà, trong thôn đều ba cần nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-thu-tiet-3-nam-mang-song-bao-thai-den-quan-doi-tim-chong-ly-hon/chuong-44-ba-khong-tot-me-buon.html.]

 

Ông nội, bà nội đều mắng chổi.

 

Ông ngoại, bà ngoại đều tìm đòi đồ.

 

Dì nhỏ cũng là dì , dì đều lén bảo bắt nạt .

 

Có mấy , Đoàn Đoàn thấy .

 

Cậu là trẻ con, nhưng xem hiểu .

 

Vân Chức Chức cúi xuống, đưa tay ôm lòng, khẽ : "Bảo bối, chuyện đều qua , ba lẽ chỗ đúng, nhưng chú hề bảo bọn họ như , ba là quân nhân, đ.á.n.h . Ba năm nay ba về nhà, cũng vì chú về nhà, mà là ba vẫn luôn đ.á.n.h , cho nên chú mới cách nào về nhà thăm bé con và , nào?"

 

hy vọng con mang theo thù hận, hơn nữa khi hiểu rõ sự tình, đàn ông quả thực là bất do kỷ.

 

Cảm xúc của cô, là cảm thấy đáng cho nguyên chủ.

 

đối với hai đứa trẻ quả thực chê , ít nhất từ những ngày chung sống xem , Tần Thời Úc là một cha .

 

Tần Thời Úc đưa Viên Viên chạy một vòng, trở liền thấy cuộc đối thoại của hai con.

 

Viên Viên thiết với , thể cảm nhận .

 

Mà Đoàn Đoàn thiết với , cũng thể cảm giác .

 

Trẻ con tuy nhỏ, nhưng nghĩa là chúng thật sự hiểu chuyện, rõ ràng chúng đều rõ, tất cả những tủi của Vân Chức Chức.

 

Tần Thời Úc hít sâu một , : "Về nhà !"

 

Bên ngoài trời tối hẳn , hơn nữa khi trời tối, nhiệt độ cũng càng ngày càng thấp, lời gì thể về nhà tiếp, cũng cần thiết hóng gió lạnh ở bên ngoài.

 

"Ừ!" Vân Chức Chức gật đầu, dắt Đoàn Đoàn về.

 

Lúc hai ở cửa, nữa gặp Lý Kiến Dân, khi thấy hai , vội cúi đầu xuống, sợ chạm mắt với bọn họ.

 

Triệu Trân Châu còn nhốt trong phòng tối thả , Lý Kiến Dân trong lòng nghĩ chắc cũng đang oán hận việc bọn họ với Triệu Trân Châu.

 

Đối với việc , vẻ mặt Vân Chức Chức bình tĩnh, để ý, cô cũng chẳng tâm trạng lấy mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh.

 

Vân Chức Chức mang bát bếp cất, lúc , liền thấy Tần Thời Úc và Đoàn Đoàn một lớn một nhỏ, hai cha con đối diện .

 

Vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, giống như cuộc đối thoại chính thức gì đó giữa hai đàn ông .

 

Lúc , Vân Chức Chức cũng , Đoàn Đoàn thật giống Tần Thời Úc, chính là bản thu nhỏ của , e là ngay cả tính tình cũng xấp xỉ.

 

Vân Chức Chức đưa tay vẫy vẫy Viên Viên, dẫn cô bé bếp, còn về việc hai cha con họ giao tiếp thế nào, đó là chuyện giữa hai cha con họ.

 

Qua hai ngày chung sống , Tần Thời Úc bậy, một việc ở đó , chi bằng để Tần Thời Úc tự chuyện với con, khi chuyện, tình cảm cha con lẽ sẽ chút đổi.

 

Vân Chức Chức ở trong bếp đun nước nóng, chuẩn rửa ráy cho hai đứa trẻ, thời đại khi đêm xuống cũng hoạt động giải trí gì nhiều, cơ bản đều là trời tối là ngủ.

 

khi con ngủ, cô cũng thể gian một việc của .

 

Cô vẫn luôn một thói quen, mỗi ngày đều lật xem sách y, mà trong gian của cô sách y truyền thừa qua các thế hệ, trong đó thậm chí còn nhiều bệnh án về các ca bệnh nan y.

 

y thuật của tồi, nhưng học bao giờ là đủ, cô cũng vẫn nỗ lực nâng cao bản .

 

Ở thời đại , Trung y đang là lúc chèn ép, nếu cô thực lực đủ mạnh, thì con đường của cô cũng thể quá xa.

 

Bất kể là vì cô, vì con, là vì sự truyền thừa của Trung y.

 

Cô đều nỗ lực hơn nữa mới .

 

Khi cô rửa mặt, lau m.ô.n.g nhỏ, quần trong sạch sẽ cho Viên Viên xong, Tần Thời Úc dắt Đoàn Đoàn .

 

Nhìn dáng vẻ của hai cha con, Vân Chức Chức thể xác định, hai cha con chuyện cởi mở, quan hệ cũng đạt sự hòa hoãn nhất định.

 

"Đoàn Đoàn, qua đây rửa mặt rửa m.ô.n.g nào!" Vân Chức Chức hỏi nhiều, mà gọi đứa trẻ qua.

 

Đoàn Đoàn lắc đầu: "Ba rửa!"

 

 

Loading...