Nhắc tới Lưu Hòa Quang, Lưu Hạo Nguyệt liền chút tức giận. Cô phồng má tức giận : “Tên tiểu nhân , đây tớ đều ngờ tới, với mấy , mấy bức thư gửi đều bặt vô âm tín. Bố tớ đều xem , bây giờ cũng đang xem mắt khác, ước chừng năm nay sẽ kết hôn.”
Chuyện như thế Tần Vãn Vãn cũng hết cách, ở tận Đế Đô thể gì chứ? Có lẽ thể nhờ phá đám một chút, nhưng cần thiết. Tần Vãn Vãn cảm thấy vẫn nên để Lưu Hòa Quang kết hôn sớm một chút, tránh để đến lúc đó chạy tới ảnh hưởng đến Lưu Hạo Nguyệt thì . Tần Vãn Vãn bao giờ nghi ngờ Lưu Hòa Quang là một như , chuyện như thế tuyệt đối thể .
Phải xử lý thế nào? Tần Vãn Vãn đều cảm thấy đợi thời gian qua , ít nhất đợi Lưu Hòa Quang và đó xác định quan hệ, kết hôn xong, còn mặt mũi nào tới tìm Lưu Hạo Nguyệt nữa, mới để Viên Đạt Hề giúp đỡ một việc. Chuyện Tần Vãn Vãn cũng bao giờ cảm thấy sai, cũng cảm thấy nên như . Lưu Hòa Quang dám lừa gạt trái tim của một thiếu nữ thì chuẩn sẵn tinh thần , chuyện thể trả một chút giá nào. Điều chỉ tăng thêm nhuệ khí của những kẻ đó, để bọn họ chuyện cũng cần chịu trách nhiệm, đầu chừng nghĩ cách tiếp tục hại .
Tần Vãn Vãn vốn dĩ lúc bữa sáng còn đang nghĩ nên nhiều một chút , đến lúc đó để lính trẻ mang qua. Lại nghĩ , hộp cơm trong nhà đều Phương Hiểu Đông mang , cũng nhiều đồ đựng như . Trong gian tùy của cô ngược còn cất ít, chủ yếu là nhặt lúc xổm ở mấy cái chợ đen đó. Tần Vãn Vãn nghĩ nghĩ tiện lấy . Mặc dù Phương Hiểu Đông hình như nghi ngờ , Tần Vãn Vãn tạm thời vẫn ý định thẳng thắn với . Có những chuyện thứ hai thì sẽ còn là bí mật nữa, sớm muộn gì cũng sẽ ngày bại lộ. Có một bí mật khi đối mặt, hoặc là để thì vẫn nên giữ kín trong lòng . Dò sông dò biển dễ dò, nào ai lấy thước mà đo lòng , những chuyện thật sự khó , một tình cảm cũng chịu nổi sự thử thách. Tần Vãn Vãn dùng thứ để thử thách tình cảm giữa hai bọn họ. Mặc dù bắt đầu từ nhan sắc, trung thành với nhân phẩm, nhưng giữa hai rốt cuộc vẫn sâu đậm đến mức rời bỏ. Tình cảm cũng cần duy trì và bảo vệ, cũng cần vun đắp.
Hơn nữa lính trẻ cũng rời , mặc dù thể còn báo cáo cho Ngưu Bôn trung đoàn trưởng. Muốn tìm vẫn thể tìm , nhưng Tần Vãn Vãn nghĩ thôi bỏ , chỉ vì một miếng cơm nóng hổi mà hành hạ mấy lính trẻ cũng lắm.
Lúc lính trẻ rời khỏi đây, cũng từ chỗ Ngưu Bôn trung đoàn trưởng rời . Cậu nhanh ch.óng chạy về núi , dựa theo dấu vết nhanh tìm chỗ. Lúc bọn Phương Hiểu Đông đang nhóm lửa, c.h.ặ.t con gà rừng hôm qua săn ném trong nồi, đang nấu canh gà thơm phức. đồ ăn còn chỉ một ít lương khô lạnh ngắt, ngoài săn đây cũng là chuyện hết cách. Nhìn thấy lính trẻ , Phương Hiểu Đông vội vàng vẫy tay gọi qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-than-y-quan-tau-mang-theo-khong-gian/chuong-972-canh-ga-rung-thom-phuc-bi-mat-giau-kin-trong-long.html.]
“Ăn cơm ? Có uống chút canh gà ? Lấy chút cơm , vốn dĩ về đáng lẽ nên để ăn sáng bên đó mới . xem tốc độ nhanh như rõ ràng là ăn cơm xong bên đó . Đã báo cáo xong hết ?”
Cậu lính trẻ gật đầu: “Đã báo cáo xong hết , đến chỗ tẩu t.ử với chị một tiếng, tẩu t.ử lúc đầu trông vẻ lo lắng. Chắc là do gõ cửa sớm như nên tẩu t.ử chút lo lắng chăng? chị nhanh trấn định tinh thần, còn chủ động hỏi rốt cuộc là chuyện gì. liền kể hết chuyện cho chị , tẩu t.ử vẫn điềm tĩnh, hề lo lắng.”
Phương Hiểu Đông ngẩng đầu Viên Đạt Hề bên cạnh, ánh mắt đó khiến Viên Đạt Hề cũng nhịn mà nhổ một bãi nước bọt. Cậu ngay Phương Hiểu Đông chắc chắn là khoe khoang một chút, đây là : “Cậu xem Tần Vãn Vãn nhà bao, hề sợ hãi cũng lo lắng.” Viên Đạt Hề trợn trắng mắt với : “Anh cũng xem xem, nếu cô thật sự lo lắng thì là để trong lòng ?” Đương nhiên lời chút giống như châm ngòi ly gián cho nên mở miệng nhiều. Hơn nữa lời lính trẻ trả lời cũng cho nhấn mạnh với sự tự tin của Tần Vãn Vãn đó, tương đối mà Lưu Hạo Nguyệt thể biểu hiện sẽ kém hơn một chút.
lính trẻ nhiều chuyện khác mà tiếp tục : “Bên Ngưu Bôn trung đoàn trưởng cũng báo cáo qua , Ngưu Bôn trung đoàn trưởng ông . Chuyện sẽ báo cáo lên , bảo chúng cần quá lo lắng.”
Nga
Chuyện vẫn ảnh hưởng nhất định. Dù cũng thương mà, hơn nữa nổ s.ú.n.g, ba đều thương ở các vị trí khác . Nếu bọn họ đến kịp thời, đợi thêm một chút nữa e là ba đều sẽ mất m.á.u quá nhiều thương quá nặng mà c.h.ế.t.