Thập Niên 70: Thần Y Quân Tẩu Mang Theo Không Gian - Chương 422: Bánh Hoa Hồng Ngọt Dịu, Trà Xanh Khổ Đau

Cập nhật lúc: 2026-03-12 15:56:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghĩ như , Lưu lão liền cô gái mặt đoán chừng đoán phận của . Hoặc là cụ thể ông là ai, nhưng địa vị của ông thấp. Vừa lúc Tần Vãn Vãn chuyện với ông, còn quan sát xung quanh một chút, chắc là thấy vệ binh bảo vệ ông ở cách đó xa .

“Được.”

Lưu lão cũng từ chối, trực tiếp đưa tay cầm một miếng bỏ miệng, nhẹ nhàng c.ắ.n một miếng. Đồng thời tay của ông khẽ xua xua, hiệu cho vệ binh bảo vệ ông ở xa xa, cần lo lắng, cần tiến .

Bánh hoa hồng tan ngay trong miệng, hơn nữa giòn xốp, ăn hương vị tuyệt đối là đặc biệt ngon. Lưu lão cũng coi như từng ăn qua đủ loại sơn hào hải vị. Cái bánh hoa hồng cũng coi là một loại đặc sản địa phương, nhưng bánh hoa hồng do Tần Vãn Vãn và bánh hoa hồng địa phương cùng một quy trình, khẩu vị đều giống là đều ngon, thậm chí còn ngon hơn nhiều so với địa phương .

Tay nghề bếp núc của cô bé . Lưu lão lập tức khẳng định.

Bởi vì thứ ở gần đây chắc là bán, nếu thì sớm tìm mang đến biếu ông .

Sau khi ăn một miếng, Lưu lão cảm thấy mùi vị khá, mặc dù quá ngọt, ông là hảo ngọt. cơ thể ông chút vấn đề, cần kiểm soát nồng độ đường huyết và tiêm insulin định kỳ, đây là do bệnh tiểu đường trong .

Tần Vãn Vãn suy nghĩ một chút, vấn đề sức khỏe của Lưu lão . Hơn nữa Bạch Yêu Yêu cũng nhắc nhở cô vị lão nhân gia mặt tiểu đường, cần kiểm soát lượng đường nạp .

“Lưu lão, đây là bánh hoa hồng cháu tự , bên trong cho một chút mật ong, độ ngọt cao lắm. Nếu ông thích thì thể lấy thêm một ít, cần lo lắng nồng độ đường huyết của quá cao ạ.”

Lưu lão cũng sững sờ, ông ngược ngờ tới. Tần Vãn Vãn sẽ như , chẳng lẽ thực sự dụng ý khác ? Chắc đến mức đó chứ, chuyện hôm nay là do ông chủ động tìm tới, Tần Vãn Vãn bọn họ chủ động qua dò hỏi tình hình của ông.

Thấy ánh mắt nghi hoặc của Lưu lão, Tần Vãn Vãn vội vàng giải thích một câu: “Thực cháu cũng là một bác sĩ, chồng cháu đó trúng độc rắn. Huyết thanh kháng nọc rắn bên Tây y tiêm , nhưng hiệu quả lắm. Mấy ngày nay cháu ở đây dùng phương pháp châm cứu của Đông y để trục xuất độc tố trong cơ thể ngoài. Cháu thấy cơ thể Lưu lão chắc là chút bệnh tiểu đường. Cho nên mới như ạ.”

Lưu lão gật đầu, cũng thêm gì khác, tin cũng tin. Tuy nhiên ông cũng đưa tay lấy thêm mấy cái bánh hoa hồng, ngay lập tức đề nghị đưa Tần Vân Sinh qua học cờ vây.

“Em trai cháu tuy thiên phú cũng khá, nhưng đây cũng lãng phí ít thời gian, cho nên cần bắt đầu sớm một chút. Qua một thời gian nữa sẽ rời khỏi đây về Đế Đô . Ta khẩu âm của các cháu chắc bản địa, cũng phương Bắc. Sau e là cơ hội, cho nên tranh thủ thời gian .”

Tần Vãn Vãn đương nhiên ý định ngăn cản. Khó khăn lắm mới một cơ hội, tìm một thầy dạy cờ vây cho Tần Vân Sinh. Tần Vãn Vãn tự nhiên sẽ ngăn cản.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-than-y-quan-tau-mang-theo-khong-gian/chuong-422-banh-hoa-hong-ngot-diu-tra-xanh-kho-dau.html.]

Không những ngăn cản, mà còn sức phối hợp. Ngoài , bên phía cũng công tác hậu cần. Thỉnh thoảng còn mời Lưu lão ăn chút điểm tâm, còn về những cái khác thì cũng quá nhiều yêu cầu.

Lưu lão đồng ý, Tần Vãn Vãn cũng ngăn cản.

Tần Vân Sinh đưa đến phòng bệnh cán bộ cao cấp để học cờ vây. Lúc , Tần Vãn Vãn còn gói cho một đĩa bánh hoa hồng, bảo mang về ăn.

Đợi bọn họ về đến phòng bệnh cao cấp, một vệ binh theo Lưu lão : “Lưu lão, đồ ăn của ngài đều qua kiểm tra. Thứ rõ nguồn gốc , chúng xét nghiệm . Còn nữa, ngài đang tiểu đường đấy, thứ ngọt, ngài vẫn nên ăn ít thôi. Bác sĩ bên dặn dò , ngài kiểm soát ăn uống, ăn quá nhiều đồ ngọt.”

Người vệ binh mặt còn chút quan hệ họ hàng với ông, là do con gái ông phái tới để trông chừng ông. Lưu lão chút đau đầu, một đứa con gái như chứ? Còn quản đến cả đầu bố nó .

“Cầm , cầm , thật là, lòng biếu chút đồ ăn cho . Không oán thù. Người còn hạ độc chắc.”

Lưu lão dù cũng tin, nhưng những bảo vệ cũng đều chức trách riêng, ông cũng cố gắng khó bọn họ, nên giao đồ .

Tần Vãn Vãn những chuyện , cho dù đại khái cũng sẽ quản. Dù phận địa vị của bày đó, cô chỉ là một dân thường nhỏ bé, chút đồ ăn biếu , cũng khó tránh khỏi lo lắng là dụng ý khác.

Thành phố Lâm Giang.

Trương Mẫn Mẫn ở trong một căn phòng tối đen như mực, thấy chút ánh đèn nào bên ngoài, thậm chí cảm thấy thời gian trôi qua thật chậm. Cô thậm chí bắt đầu suy nghĩ lung tung , đây chính là sự đáng sợ của phòng tối (tiểu hắc ốc). Mấy ngày liền đều ai chuyện với cô , chỉ đến giờ cơm mới đưa chút đồ ăn đến. Những lúc khác cô một câu với gác cửa bên ngoài cũng .

“Trương Mẫn Mẫn, hết giờ , thể ngoài.”

Nga

Ngay tại khoảnh khắc nào đó, Trương Mẫn Mẫn sắp suy sụp , cô mới thấy một âm thanh như tiếng trời .

 

 

Loading...