Ngư Phượng Dao đương nhiên là đời nào đồng ý, bà thậm chí còn chẳng chia cho cả con trai ruột của nữa là!
“Không đời nào! Bố bằng tuổi , cũng chẳng sống bao nhiêu năm nữa, cầm nhiều tiền thế để gì? Hơn nữa con cũng già , bắt đầu tính chuyện dưỡng lão cho chứ. Bố lấy hết tiền thì con trông cậy ? Chuyện thương lượng gì hết, con đồng ý!”
Anh cả của Ngư Phượng Dao sốt ruột định lên tiếng, nhưng lập tức ông cụ Ngư ho khan một tiếng hiệu im lặng. Muốn lợi thì giữ mồm giữ miệng.
Ông cụ Ngư chậm rãi : “Phượng Dao , bố con cũng chẳng dễ dàng gì, nhưng con cũng hiểu cho bố chứ. Cuộc sống ở nông thôn vất vả lắm. Bố chỉ mấy đứa con các con, mà chẳng đứa nào tiền đồ cả. Bây giờ con coi như chỗ dựa vững chắc, thì thể bỏ mặc các em và trai con , cuộc sống của bọn họ khổ cực lắm!”
Ngư Phượng Dao trợn trắng mắt, gắt lên: “Cuộc sống của bọn họ khổ cực tại con! Hơn nữa, nếu bình thường bọn họ chịu khó chăm chỉ xuống đồng việc thì tự nuôi khó. Đằng đứa nào đứa nấy lười chảy thây, đúng như lời con nhỏ Tần Vãn Vãn đấy, rõ ràng sức vóc mà chịu , trách ai?”
Ông cụ Ngư thì tím mặt vì giận. Năm xưa nếu Ngư Phượng Dao lấy tiền của nhà tư bản , bày mưu tính kế cho bọn họ, thì đám con trai của ông đến mức lười biếng đến mức thèm chạm tay việc đồng áng. Chẳng tất cả đều do bà nuôi hư ? Nếu cái chủ ý tồi tệ năm đó, bọn họ thể mơ tưởng đến chuyện mát ăn bát vàng, để bây giờ thành vô dụng thế ?
Anh cả Ngư lớn tiếng quát: “Em gái, lời của em lọt tai nhé! Năm xưa nếu em bày cái trò , bọn vì phối hợp với em nên mới thành nông nỗi . Bây giờ ngay cả bản cũng nuôi nổi, em định qua cầu rút ván đấy ? Anh cho em , chuyện đó !”
Ngư Phượng Dao cũng chẳng , đáp trả: “Anh cả, đừng cái giọng đó. Chuyện năm xưa thế nào và em đều rõ mười mươi, chẳng cần tìm ai chứng cả. Lúc đó em ép , là tự đấy chứ. Hơn nữa, em chỉ là phận đàn bà con gái, là đàn ông sức dài vai rộng, em ép kiểu gì? Huống hồ bây giờ Phương Chấn Hán quyết , mỗi năm chỉ cho 100 đồng, bản em dùng còn chẳng đủ, lấy mà chia cho ?”
Nga
Ông cụ Ngư vội vàng can thiệp: “Số tiền cho trai con, mà là cho bố! Bố vẫn c.h.ế.t, tuổi già sức yếu, còn chẳng vững thì xuống đồng kiếm tiền ? Con con gái thì nghĩa vụ phụng dưỡng bố chứ. Chúng thương lượng thế , mỗi năm con đưa bố 80 đồng, bố vẫn để cho con một phần. Con còn tận ba đứa con trai cơ mà, chẳng lẽ đủ để lo cho con lúc già ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-than-y-quan-tau-mang-theo-khong-gian/chuong-1558-luc-duc-noi-bo-cho-can-cho-mot-dan.html.]
Phương Chấn Bân bên cạnh nãy giờ mà ngây , lớn tiếng hỏi: “Không chứ ông ngoại? Ông thế là đuổi cháu khỏi nhà ?”
Ông cụ Ngư sang bằng ánh mắt lạnh lẽo: “Chuyện năm xưa cháu cũng tự hiểu rõ trong lòng. Trước đây chúng đều vì cái mục tiêu mà cố gắng. Bây giờ thấu tâm địa của chúng , mục đích đạt , trong nhà chẳng dư dả gì, đương nhiên thể tiếp tục nuôi báo cô cháu nữa. lúc bây giờ cháu cũng nhận ruột , cháu nên về nhà ruột mà ở, dù đó cũng là nhà của cháu!”
Phương Chấn Bân vốn định im lặng để lo liệu, vì tin chắc bà sẽ giữ những thứ nhất cho . đến nước thì thể lên tiếng, nếu ông ngoại sẽ tống khứ mất.
“Ông ngoại, ông thế là đúng ! Anh cả luôn là con trai của , phụng dưỡng lúc già là việc . Hơn nữa, nhà cháu gì còn chỗ nào rộng rãi. Cháu mới sinh con trai, ở đây, căn bản chỗ trống. Lại , đây bỏ tiền xây nhà cho cả bên nhà , căn nhà đó dời qua đây , chẳng lẽ định bán rẻ cho chúng cháu ?”
Anh cả Ngư đến đây thì nhảy dựng lên: “Căn nhà đó là của nhà , chuyện tính khấu hao cho cháu , đừng mà mơ!”
Tần Vãn Vãn rằng cô chẳng cần tay, đám tự cãi vã ầm ĩ . là " sợ thiếu, chỉ sợ chia đều". Ngay từ lúc đồng ý khoản tiền 100 đồng, cô đoán kết cục . Nghĩ đến cảnh bọn họ "chó c.ắ.n ch.ó", cô nhịn mà nở một nụ đắc thắng.
Trong phòng chỉ cô và Phương Thúy Thúy, thấy chị dâu tự nhiên bật , Thúy Thúy tò mò hỏi: “Chị dâu, chị gì mà vui thế? Có chuyện gì ?”
Tần Vãn Vãn vui vẻ đáp: “Em thử đoán xem, hôm nay chị hứa cho Ngư Phượng Dao 100 đồng mỗi năm, giờ chắc bọn họ đang ở nhà tranh chia chác chiến lợi phẩm đấy.”