Lại một thím lên tiếng vuốt đuôi, nhưng bên cạnh khinh bỉ bà : “Sao nhớ đây bà hả hê lắm mà, bao giờ câu nào t.ử tế ?”
“Sao ? Có thể là dùng từ khác, nhưng ý chắc chắn là giống ! chỉ cảm thấy, thể là một nhà ? Ngư Phượng Dao trông như thế , bà thể sinh đứa con trai khôi ngô như Phương Chấn Hán? Nhìn Phương Hiểu Đông và Phương Hiểu Nam mà xem, đúng là trò giỏi hơn thầy, thế nào cũng giống do Ngư Phượng Dao sinh . Hơn nữa, cái ông chồng ở rể nhà Ngư Phượng Dao đây trông cũng chẳng , thể sinh con trai, cháu trai ưu tú như ? là nên mà —— đây nếu vì tính cách của Ngư Phượng Dao quá ‘ghê gớm’, lúc đó còn kết thông gia với Phương Chấn Hán đấy!”
“Thôi , hạng như bà mà Chấn Hán thèm ngó tới ! Nếu chạy sang tận thành phố bên cạnh để cưới Mai Hương về?”
“ trông thế nào cũng vẫn hơn bà!”
Tần Vãn Vãn thấy hai thím trong thôn sắp vì chuyện mà cãi đến nơi. Cô cũng nhiều, chỉ đầu Ngư Phượng Dao, dùng ánh mắt đầy ẩn ý hiệu: “Bà xem, mắt đều sáng như gương cả. Bà cũng tự trông thế nào, thể sinh đứa cháu trai tuấn tú như chồng ?”
Nga
Ngư Phượng Dao tức đến tím mặt, bà cảm thấy đời ai độc miệng như Tần Vãn Vãn! Bà nghiến răng nghiến lợi cô, hận thể lúc đó kiên quyết phản đối, tuyệt đối để Phương Hiểu Đông cưới cô cửa —— đương nhiên, bà cũng Phương Hiểu Đông sẽ chẳng bao giờ lời .
Ngư Phượng Dao hung hăng trừng mắt Phương Chấn Hán, gào lên: “Mày đối xử với già như ? Năm xưa lúc mày còn nhỏ, sức khỏe yếu ớt, nếu già ngày ngày cõng mày khám bác sĩ, tốn bao nhiêu tiền của mới chữa khỏi bệnh, thì mày thể sống đến tận bây giờ?”
Tần Vãn Vãn giơ tay ngắt lời: “ nghi ngờ chuyện lúc nhỏ bố chồng thật sự bệnh ? Sức khỏe thật sự tệ đến thế ? Đại đội trưởng, các vị ở đây ấn tượng gì ? Về chuyện bố chồng từ nhỏ ép khám bệnh, các vị gì ?”
Đại đội trưởng suy nghĩ một lúc lắc đầu: “Họ chuyển về đây từ lúc Chấn Hán mười tuổi. trong ấn tượng của , khi họ chuyển đến, sức khỏe của Chấn Hán , cho đến khi trưởng thành gần như từng khám bác sĩ nào.”
Phương Chấn Hán cũng lên tiếng: “Từ khi ký ức, bao giờ khám bác sĩ cả. Lúc nhỏ bệnh, bà đều với rằng khỏe lắm, cường tráng, cứ tự chịu đựng một chút là khỏi ? Bà đưa khám bệnh từ bao giờ?”
“ , đúng , cũng nhớ ! nhớ lúc nhỏ Chấn Hán bệnh, một sốt đến mức ngất , bảo Ngư Phượng Dao đưa con khám, bà còn mắng là đồ nhiều chuyện. Bà bảo nếu thừa tiền thì tự bỏ mà đưa nó . Sau đó vẫn là lấy t.h.u.ố.c về, lén đưa cho Chấn Hán, nó uống xong mới hạ sốt đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-than-y-quan-tau-mang-theo-khong-gian/chuong-1521-su-that-phoi-bay-loi-noi-doi-cua-ngu-phuong-dao-bi-vach-tran.html.]
Phương Chấn Hán lúc mới sực nhớ , vội vàng cảm ơn: “Lục thúc công, chú là cháu quên mất. Lúc nhỏ quả thật là chú giúp cháu mua t.h.u.ố.c mới giữ mạng, nếu đó cháu e là qua khỏi thật.”
Bị chứng thực ngay tại chỗ, sắc mặt Ngư Phượng Dao càng thêm khó coi, bà gào lớn: “Sao thể chứ? Ta đang là chuyện khi mày mười tuổi! Trước khi nhà chúng chuyển về đây, mày sức khỏe yếu, nếu tốn bao nhiêu tiền bồi bổ, đưa mày khám khắp nơi, thì mày thể sống đến bây giờ? Có hình khỏe mạnh thế đều là nhờ đây giúp mày dưỡng cơ thể đấy!”
Tần Vãn Vãn bật khẩy một tiếng. Ngư Phượng Dao hung hăng trừng mắt , liền thấy cô thong thả : “Bà rằng, Ngư Phượng Dao, chuyện năm xưa bà nha cận cho tiểu thư nhà tư bản, chúng đều điều tra cả . Vị tiểu thư đó chỉ là chuyển nơi khác chứ qua đời. Cho nên bà sắp xếp lời khai ? Phải rằng bình thường thể tìm họ, nhưng ông nội ruột của Hiểu Đông thì thể cử tìm. Thực tế là chúng cử , lấy bằng chứng xác thực mới đến đây đấy.”
Ngư Phượng Dao giật , trong lòng nghi ngờ bất định: *Rốt cuộc thật ?*
cuối cùng bà vẫn quyết định đ.â.m lao theo lao, cứng giọng : “Dù nữa, dù cô phủ nhận thế nào thì nó vẫn là từ bụng chui , nó nuôi ! Phải nuôi con trai , nuôi em trai nó, nuôi cháu trai nó, đó là chuyện thiên kinh địa nghĩa! Cô chỉ là một đứa con gái lỗ vốn, quyền gì mà ?”
Tần Vãn Vãn thật sự cạn lời —— đ.â.m tường nam đầu, còn Ngư Phượng Dao là loại đ.â.m thủng tường cũng chịu tỉnh.
Tần Vãn Vãn chỉ bên cạnh: “Ngư Phượng Dao, lẽ bà , để giới thiệu một chút: Anh là do ông nội ruột của Hiểu Đông từ Đế Đô cử đến. Còn vì ở đây, nghĩ bà là hiểu rõ nhất?”
Thực Ngư Phượng Dao lúc nãy chú ý đến Trương bí thư. Khí chất của khác biệt, lạc lõng giữa đám đông —— đó là phong thái của thành phố, ăn mặc tươm tất, khác với kiểu quần áo vá chằng vá đụp của dân làng. Thần thái đó rõ ràng thuộc về nơi thôn quê .
Ngư Phượng Dao đó chỉ là cố tình phớt lờ hoặc tự thôi miên , nhưng lúc khi Tần Vãn Vãn giới thiệu rõ ràng, bà thể giả vờ nữa. Tuy nhiên, cái miệng của bà đúng là loại vịt c.h.ế.t vẫn còn cứng.