Thập Niên 70: Sống Lại Dạy Dỗ Nhà Chồng, Buôn Rau Thắng Lớn - Chương 94

Cập nhật lúc: 2026-02-19 01:19:09
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cây gậy vốn dĩ sẽ giáng xuống Đông Hoa, xuất hiện Thẩm Xuân Hoa, chuyện vốn dĩ mỗi chỉ hai gậy, biến thành một cô chịu năm gậy.

, Thẩm Xuân Hoa thực thích cô em gái lắm, cảm thấy nó quá ranh ma, cho đến khi Thẩm Đông Hoa lay cô dậy giữa đêm.

"Chị hai, chị nghĩ cách chạy mau !"

"Hả?" Thẩm Xuân Hoa nửa mê nửa tỉnh, thấy em gái ghé tai bảo cô chạy trốn giữa mùa đông giá rét.

"Hai cha con nhà mổ lợn ở làng bên, chị chứ? Hôm nay em thấy cha với , nhà đó bằng lòng đưa 160 đồng tiền sính lễ để cưới chị, nhưng cha tăng lên 170, là ba mươi sáu cái chân ở thành phố quy tiền cũng tính là 177 đồng đấy!"

Thẩm Xuân Hoa bật dậy ngay lập tức, sống lưng lạnh toát, đầu óc tỉnh táo vô cùng.

"Em chắc chắn nhầm chứ?"

Thẩm Đông Hoa gật đầu, vì cô ngoan ngoãn, nên cha thực đề phòng cô lắm, hôm nay cô giặt quần áo ở ngoài, ngay cửa sổ phòng họ, rõ mồn một.

Thẩm Xuân Hoa giường, tự tát mạnh mặt một cái, c.h.ử.i một tiếng ngu xuẩn.

Mấy hôm lúc hóng chuyện ngoài đồng, tại thể cùng thương hại cho cô gái nào đó sẽ t.h.ả.m thương thế nào khi gả qua đó.

Bao nhiêu năm nay, tại cô vẫn còn ảo tưởng về cha , vẫn cho rằng họ còn là con , còn giới hạn đạo đức tối thiểu.

đồ ngu thì ai là đồ ngu?

Sau khi bình tĩnh , Thẩm Xuân Hoa đầu Thẩm Đông Hoa: "Em còn thấy gì nữa , thể hết cho chị ?"

Thẩm Đông Hoa thực vẫn còn chìm trong sự kinh ngạc cái tát tàn nhẫn mà chị ba tự dành cho , cô hỏi mới hồn.

"...Ồ, hình như còn gì khác, chỉ là nhà mổ lợn đó hình như thấy 170 đồng đắt quá, chúng là nông thôn chứ thành phố . cha thấy... thấy... gả qua đó coi như một... địch hai, thể bán... rẻ . Cho nên bây giờ vẫn đang giằng co..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-94.html.]

Thẩm Xuân Hoa chút biểu cảm nhếch mép , đương nhiên thể bán rẻ, bán rẻ thể bù chi phí lương thực bao nhiêu năm qua chứ?

Trong đầu cô rối như tơ vò, lúc thì nghĩ đến câu của Thẩm Hạ Hoa khi , lúc nghĩ đến bộ mặt của đôi cha ch.ó má Thẩm Lai Tài và Tiền Lai Nhi, còn một nữa, Thẩm Đại Hải.

Chàng trai sống ở cuối làng, cứ thấy cô là đỏ mặt, mùa xuân tặng cô hoa nghênh xuân, mùa hè tặng cỏ đuôi ch.ó, mùa thu tặng bông lúa mạch, mùa đông tặng hoa giấy, Thẩm Đại Hải.

Tuy từng một lời yêu thích, nhưng ai cũng , Thẩm Đại Hải thích cô.

Có một khoảnh khắc, cô ngoài hỏi một câu, thể bỏ 170 đồng để cưới em ? Nếu tiền, là chúng bỏ trốn nhé?

nghĩ đến căn nhà mùa hè dột mưa mùa đông lùa gió, quanh năm nồng nặc mùi t.h.u.ố.c bắc của , Thẩm Xuân Hoa từ bỏ. Nhà Thẩm Đại Hải tiền, cũng thể bỏ trốn . Nếu bỏ trốn, ngày hôm thể dùng một sợi dây thừng treo cổ tự vẫn ngay giường bệnh.

đầu Thẩm Đông Hoa, cô bé 16 tuổi đến sống lưng lạnh toát.

"Chị... ?"

"Mẹ của Nguyệt Quế đang mai mối ?" Nguyệt Quế, là bạn của Thẩm Đông Hoa.

Thẩm Đông Hoa gật đầu: "Hình như , nhưng nó ít cho làng , bên ngoài thì nhiều lắm..."

"Ngày mai đưa chị tìm bà ."

"...Vâng."

Mẹ của Nguyệt Quế bà mối hơn hai mươi năm, giải phóng, là một bà mối tiếng ở địa phương, mối giàu mối nghèo bà đều se, vì tiền, chủ yếu là sở thích cá nhân.

Cả đời bà đầu tiên thấy một cô gái còn trong trắng tự đến tìm bà yêu cầu mai.

 

 

Loading...