Thập Niên 70: Sống Lại Dạy Dỗ Nhà Chồng, Buôn Rau Thắng Lớn - Chương 772

Cập nhật lúc: 2026-02-19 02:51:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Chị cũng coi như là khách quen , cũng lừa chị, trả chị con ."

Người môi giới giơ hai bàn tay hiệu, Lương Sinh Đệ trợn tròn mắt.

"!!! Mười lăm đồng? Sao ông cướp luôn !"

Năm ngoái bà mua hết một thỏi vàng nhỏ đấy! Thỏi vàng nhỏ đó chẳng bảo trị giá 35 đồng bạc trắng ! Mới một năm mà mất trắng 20 đồng bạc trắng ?

Cái loại nhà gì thế ! Ở một hồi mà còn mất giá kinh khủng !

"Chậc! Cô bé năng kiểu gì thế!" Người môi giới bực bội chậc một tiếng.

"Mười lăm đồng là cao đấy! thu còn bao giờ mới bán ! Với tình trạng trong thành phố hiện nay! Chẳng lẽ chị thấy !

Mười lăm đồng sơ sẩy một cái là thể ế hàng ngay! Lỗ chổng vó chứ!

lòng giúp chị! Mà chị còn coi hả?

Chị thích bán thì bán, bán thì thôi!"

...

Lương Sinh Đệ dở dở cầm 5 đồng bạc trắng tiền đặt cọc bước khỏi nhà môi giới.

Bà còn thêm một đêm nữa, ngày mai là ngày xưởng t.h.u.ố.c lá phát lương, bà lấy tiền mới .

Hôm nay tranh thủ lúc thời gian, bà thu dọn đồ đạc trong nhà, cái gì đổi tiền thì đổi hết, thể để cho lão gian thương dù chỉ là một mảnh gỗ!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-772.html.]

Còn nửa bao gạo lứt còn trong nhà, đều nghiền thành bột thành bánh mang theo mới tiện.

sự thật là, năm đói kém, ngoài đồ ăn , ngay cả tiền cũng còn giá trị nữa, huống hồ là một đống gỗ mục.

Căn phòng mà Lương Sinh Đệ dày công sắp xếp, đến cuối cùng ngoài 15 đồng bạc trắng tiền bán nhà , cũng chỉ đổi vài đồng xu lẻ.

Cộng thêm 5 đồng tiền lương xưởng t.h.u.ố.c lá phát, tổng cộng giắt lưng 20 đồng bạc trắng, trong ba lô đeo thêm mấy món đồ cũ và một xấp bánh lớn, đây chính là bộ gia sản của Lương Sinh Đệ.

Có điều còn ngốc nghếch như , đeo cái ba lô của lính Nhật nghênh ngang khắp nơi, mà là đàng hoàng bọc một lớp vải bên ngoài mới chính thức xuất phát.

Bên lề đường xuất hiện thêm nhiều gánh thúng bán con cái, những đứa trẻ trong thúng đứa nào đứa nấy đều mở to đôi mắt, kinh hãi qua đường. Chúng trông đều nhỏ, cũng trong lòng hiểu cha đang .

Người chạy khỏi thành thật sự ít, Lương Sinh Đệ cứ thế lẳng lặng theo đoàn , những phía chuyện râm ran, ở huyện Diệm một năm nay, bà thể hiểu phương ngôn ở đây .

Hướng về phía huyện lỵ Thuấn Giang, qua Thuấn Giang là phủ thành, qua phủ thành còn huyện lỵ Sơn Âm và tỉnh thành, cảm thấy nhiều nơi như , kiểu gì cũng một nơi để dừng chân.

Lúc ngang qua một con suối, Lương Sinh Đệ nghĩ ngợi một hồi, vẫn là cầm cái bình tông hứng đầy nước mới tiếp.

Kết quả đầu thấy một lão già gầy trơ xương gánh một đứa trẻ nhỏ, dắt thêm một đứa trẻ lớn hơn một chút lưng bà, dọa bà suýt nữa thì bước hụt chân xuống nước.

Lão già lộ một nụ rõ là đang đang , chỉ đứa trẻ lớn rõ giới tính, cũng rõ mặt mũi đang dắt tay, nhỏ giọng bằng phương ngôn:

"Ông chủ, nhận trẻ con ? Không lấy tiền , chỉ cần cho miếng ăn là . Đừng nó nhỏ con, cái gì cũng , chỉ cần ông cho nó miếng ăn thôi, đ.á.n.h c.h.ử.i gì cũng !"

Lương Sinh Đệ ôm bình nước, căng thẳng nuốt nước miếng: "... Ông giống lương thực ? cũng là vì sống nổi nữa nên mới chạy nạn đây..."

Ánh mắt đục ngầu của lão già từ cái bình trong tay bà xuống tận đôi giày mới chân, ồ, đó là đôi giày mới mà Lương Sinh Đệ nhịn ăn nhịn mặc đổi vụ thu năm ngoái.

 

 

Loading...