Sau khi nhà cửa dọn dẹp xong xuôi, Lâm Thục Anh đón thẳng đến đây để dưỡng thai, Hoàng Hâm Lễ cũng cùng vợ.
Phải thật, tiền đúng là thứ , ở trong căn biệt thự vài triệu đồng sướng hơn hẳn nhà lầu nhỏ. Có sân vườn, nấu bữa thịnh soạn phơi chăn màn gì cũng thoải mái xoay xở. Chẳng cần khỏi cửa cũng chỗ dạo, cũng lo nửa đêm giật tỉnh giấc vì tiếng xả bồn cầu ở tầng .
Cha chồng họ Hoàng đầu đến đây cũng chút chấn động, gì cho , nhưng bà bầu là lớn nhất, thấy Lâm Thục Anh cầm cuốn sách, cửa kính phơi nắng thiu thiu ngủ, chẳng ai nỡ câu "thật ở chỗ chúng cũng lắm".
Là cha chồng, họ chỉ thể cố gắng mua thật nhiều đồ đến tẩm bổ cho con dâu, sẵn tiện cảm ơn thông gia.
Lâm Quốc Khánh và Lâm Thư Siêu chỉ ở căn biệt thự bài trí xong một đêm vội vã về, dù hai họ cũng chẳng " kế nghiệp" nào thế , nhất là Lâm Thư Siêu, cửa hàng mở cửa thì mới tiền .
Cho nên việc ở đây xong xuôi là về ngay.
Chỉ là lúc về Lâm Quốc Khánh tỏ vẻ cam tâm tình nguyện chút nào, thề thốt nhất định sẽ , bảo Thẩm Xuân Hoa đừng đem mấy cái quần lót mới mua của ông cất kỹ tận đáy hòm.
Thẩm Xuân Hoa lườm một cái, đuổi ông cho nhanh.
Thế là gia đình bốn ở đây bắt đầu những ngày tháng sống hạnh phúc.
Lâm Thục Anh mỗi ngày chỉ ăn no ngủ, ngủ đẫy mắt ăn, ăn xong thì nôn, nôn sạch ăn tiếp.
Lúc rảnh rỗi thì sofa xem tivi, bên cửa sổ báo, tìm hiểu tình hình thương mại mới nhất. Lại vườn dạo, xem mấy cây cải chíp bà nội trồng lớn đến , lão thái thái tán dóc vài câu, khúc khích một hồi.
Lương Sinh Đệ trong vòng một tháng quen hết với mấy lão thái thái ở mấy nhà xung quanh, nhà là già tự quán xuyến việc nhà, nhà thuê dì giúp việc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-742.html.]
Bất kể là già trong nhà là dì giúp việc thì cũng đều ngoài mua thức ăn đúng ? Đã ở cùng một khu thì cùng thôi! Trên đường còn thể trò chuyện.
Thẩm Xuân Hoa thì phụ trách cơm nước ngày ba bữa, ngoại trừ bữa tối là từ bốn trở lên ăn , hai bữa còn chỉ ba bà cháu con họ, tốn quá nhiều sức.
Thỉnh thoảng Lâm Thục Anh thấy khỏe, dậy sớm, cả ba thế hệ còn thể cùng phố mua sắm, cô còn tư vấn kiểu tóc và cách phối đồ cho Thẩm Xuân Hoa và Lương Sinh Đệ.
Cộng cả hai kiếp , Thẩm Xuân Hoa cũng ngờ ngày sống những ngày tháng thong dong, vui vẻ thế .
Tất nhiên, trong đó cũng là chút sóng gió nào.
Ban đầu mỗi sáng đều là Hoàng Hâm Lễ dậy để , trẻ tuổi thường thiếu ngủ nên nào cũng căn giờ sát nút mới dậy, đó ngoài mua đồ ăn sáng ăn dọc đường cho đỡ tốn thời gian và công sức. Tất nhiên, dù ăn ở nhà thì cũng tự , chẳng ai phục vụ cả.
Bởi vì giờ đó những khác vẫn ngủ dậy.
Dạo Lâm Thục Anh càng lúc càng ham ngủ, mỗi tối mười giờ rưỡi tắt đèn ngủ mà thể ngủ đến tận mười giờ sáng hôm , dậy là ăn gộp luôn bữa sáng với bữa trưa một.
Thẩm Xuân Hoa cũng chẳng nỡ gọi con từ trong giấc nồng dậy chỉ để ăn bữa sáng, thế là quyết định cũng ngủ thêm một lát, đợi hơn chín giờ mới dậy để ăn bữa sáng kiêm trưa cùng con gái.
Lương Sinh Đệ vốn dĩ bỏ bữa nào, nhưng ngặt nỗi nào dậy cũng chỉ một .
Một bà già cô đơn trong phòng ăn rộng thênh thang, ăn bữa sáng tự qua loa, trông chẳng khác gì già neo đơn. Ăn mãi cũng thấy nhạt mồm nhạt miệng, bà dứt khoát bỏ luôn, thèm ăn bữa sáng t.ử tế nữa.