Thập Niên 70: Sống Lại Dạy Dỗ Nhà Chồng, Buôn Rau Thắng Lớn - Chương 678

Cập nhật lúc: 2026-02-19 02:46:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngày xưa tiền, ông luôn bớt chút tiền mua quần áo và kem dưỡng da cho Xuân Hoa, diện lên cho thời thượng như phụ nữ thành phố là .

Bây giờ tiền , ông thấy Xuân Hoa cứ chưng diện thế , liệu chê già ?

Thế là Lâm Quốc Khánh thừa dịp vợ và con gái đang loay hoay với quần áo trang sức, lén lút quệt một đống kem dưỡng da lòng bàn tay, lẻn nhà vệ sinh soi gương bôi mặt.

Đàn ông cũng ưa mới !

Ngay cả Lương Sinh Đệ cũng ép mặc một bộ xường xám cách tân dáng rộng.

Lão thái thái họ Lương cả đời từng mặc bộ váy nào thanh lịch nhã nhặn thế , tuy rằng mùa hè mặc váy khá mát mẻ, nhưng thế nào cũng thấy kỳ cục, bên cứ thấy gió lùa! Bà tự mặc thêm một chiếc quần bên trong.

Giày cao gót là chuyện thể nào, bà ở thuyền chân đất, giờ thể xỏ đôi giày vải nể mặt lắm .

Còn Lâm Thư Siêu, kéo cửa cuốn cửa hàng kim khí xuống là ngay, chẳng buồn quần áo, theo lời thì mấy cái "kỳ khai đắc thắng": "từng bước thăng cao" đều là hão huyền, nếu cả nhà đều mặc , cũng đỗ đại học .

Hôm nay bồi thi, nhà họ chia hai ngả.

Lâm Thục Anh cùng Lâm Thục Mỹ chiếc xe nhỏ do Lâm Quốc Khánh lái, thẳng đến trường thi, Thẩm Xuân Hoa ở ghế phụ, giúp con gái út xác nhận xem quên mang đồ gì .

Còn Lương Sinh Đệ, chèo thuyền đưa Lâm Thư Siêu cùng, tiên vòng quanh tập trung ven sông một vòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-678.html.]

Hôm qua bà đặt một mẻ bánh bò ở cửa hàng bánh bò bến, tính giá nhập rẻ hơn hai hào để bán , bà và Lâm Thư Siêu mỗi hai cái giỏ, giỏ nào cũng đầy ắp, mới xuất phát đến trường thi.

Lương Sinh Đệ bảo rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, đó vô vị phơi nắng, chi bằng kiếm chút tiền.

Phụ bồi thi ít, cứ thế chắc chắn sẽ khát sẽ đói, kem và nước giải khát đầy bán, bà sẽ bán chút bánh bò cho lót . Còn cả những thí sinh nữa, thi xong ngoài chắc chắn cũng sẽ đói, vặn miếng bánh bò.

Bánh bò bánh bò, càng ăn càng phát.

Đừng là đợi thi xong, khi bắt đầu thi, Lương Sinh Đệ bán hết sạch một giỏ . Một thí sinh ở xa, để muộn nên từ sớm, đến cổng trường thì bụng trống rỗng từ lâu.

Phụ bồi thi thể nhịn đói, chứ thí sinh thì thể, thế nên một vòng xung quanh các hàng quán ăn sáng bán trứng luộc nước , quẩy, bánh đa đều đắt hàng, bao gồm cả bà già bán bánh bò Lương Sinh Đệ.

Bà chỉ cộng thêm một hào giá bán ở cửa hàng bánh bò, vất vả xách từ xa đến, thêm một hào đó chẳng ai chê đắt cả. thực tế tính toán tính toán , một miếng bánh bò bà thể lãi ba hào, hì hì!

"Bà nội, bà đến bồi cháu thi là đến kiếm tiền thế ạ?" Lâm Thục Mỹ bĩu môi vui lẩm bẩm, Lương Sinh Đệ trực tiếp lấy một miếng bánh bò từ trong giỏ nhét miệng cô bé.

"Bà đây chẳng là để giảm bớt gánh nặng cho cháu ?"

Lương Sinh Đệ chẳng thèm tiền ít ỏi cô bé kiếm khi , cứ kinh nghiệm của ba đứa cháu lớn mà xem, chút lương bổng khi chúng mới còn chẳng đủ cho bản tiêu xài. Có thể để Quốc Khánh và Xuân Hoa bù thêm tiền lắm , còn đòi đưa cho bà? Dẹp !

Thực Lương Sinh Đệ cũng thiếu chút tiền , chi phí ăn mặc hàng ngày của bà đều do Lâm Quốc Khánh và Thẩm Xuân Hoa gánh vác, tiền bà tự kiếm , ngoài việc mua chút đồ ăn vặt, là cho đứa cháu chút ít thì cũng là cho đứa cháu ngoại , nhét cho đứa chắt.

 

 

Loading...