Khi Trần Truyền Quốc đến với y rằng thầu xưởng mạ điện, y với con trai rằng, cái xưởng Lâm Quốc Khánh kinh doanh gần mười năm, thể tùy tiện đưa cho cháu thầu , bọn họ thực sự nhúng tay , việc thể , cũng chỉ thể là tính toán xem đều lấy tiền thầu , xem thể cùng hợp tác thầu .
Theo ý tưởng của Trần Kim Thủy là, ký hợp đồng thầu với làng , tiền nong thì cứ nợ đó, đợi khi một năm, mới nộp tiền thầu của một năm.
Nói thẳng , chính là tay bắt giặc.
Mã Đức Tường cạn lời.
"Nếu ai cũng như ông, thì trong làng ai mà chẳng thầu cái xưởng ? Dù thì cũng là nợ đó thôi."
Trần Truyền Quốc ngượng ngùng xoa xoa tay, da mặt cũng đỏ lên chút nào.
"Lão Mã , đây cũng là mặt dày, chủ yếu là cái giá các ông định là cao quá ... Thế thì ai mà thầu nổi chứ! Đổi là Quốc Khánh, Quốc Khánh ông cũng chịu nổi đúng ?"
Lâm Quốc Khánh gật đầu, một lúc đưa năm triệu chắc chắn là .
"Cho nên cũng đang bàn bạc với lão Mã, xem thể đưa một năm hoặc hai năm , đến lúc đó kiếm tiền sẽ bù nốt phần còn ."
Trần Kim Thủy nghẹn lời, Trần Truyền Quốc một cái, bọn họ vẫn là quá đ.á.n.h giá thấp gia sản của nhà họ Lâm .
"Truyền Quốc cháu cũng ở xưởng bao nhiêu năm , hiệu quả của xưởng cháu cũng , một năm một triệu thực sự đắt , còn rẻ hơn nữa thì thà biếu cho các cháu luôn cho !" Mã Đức Tường bĩu môi.
"Xưởng lúc đầu dựng lên cũng đều dựa khoản tiền cấp rót xuống. Bây giờ thì tiền vốn trả hết từ mấy đời , tiền thầu đó chúng thể giữ trong làng, mới bàn bạc chuyện thầu ngoài.
dù thế nào, bây giờ nó vẫn là đồ của tập thể, các ông nộp thiếu một vạn đồng, làng sẽ bớt nửa mét đường. Cho dù thể đè nén cuộc thảo luận của trong ủy ban làng, cho các ông giá rẻ, thì cũng đè nén lời tiếng của dân trong làng !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-666.html.]
Mã Đức Tường bí thư chi bộ làng đến năm nay cũng coi như là năm thứ bảy, liên tiếp hai nhiệm kỳ , vì nhát gan, nên trong nhiều chuyện, lão đều dám lộ liễu vơ vét lợi ích gì cho nhà , những gì thể vơ vét , cũng đều là những việc nhỏ qua cửa minh bạch đàng hoàng.
Cho nên đ.á.n.h giá của dân trong làng về lão vẫn coi như là tạm , điều khiến lão càng dám cậy thế càn.
Chỉ là tâm mệt, Mã Đức Tường nghĩ khi xong nhiệm kỳ , sẽ nghỉ hưu vinh quang cho xong, về nhà trông cháu nội cháu ngoại, hưởng phúc tuổi già.
Trần Kim Thủy thấy chuyện tiền nong thể thương lượng nữa, bèn chuyển hướng bàn bạc sang Lâm Quốc Khánh.
"Quốc Khánh , ông một thầu hết bộ ?"
Nếu thể, y đương nhiên là nghĩ như .
Tuy nhiên, hôm qua y và Thẩm Xuân Hoa bàn bạc kỹ lưỡng một nữa.
Thẩm Xuân Hoa cũng , ước chừng Truyền Quốc cũng sẽ ý định . Nhà họ chủ động nhắc đến thì thôi, coi như , nhưng nếu nhắc đến , thì thể chút dư địa thương lượng nào.
Kiếp , thầu xưởng mạ điện chính là Trần Truyền Quốc.
Thẩm Xuân Hoa cũng lúc đó cuối cùng xoay xở tiền thế nào, dù nhà quả thực là dựa cái xưởng mạ điện mà phất lên, vụt sáng trở thành giàu nhất làng Tứ Hà.
Về nữa, qua hai ba mươi năm, bán xưởng , thu về mấy trăm triệu tiền mặt...
Thẩm Xuân Hoa lúc đầu nhất quyết bắt Lâm Quốc Khánh ở xưởng mạ điện cũng là vì điều , dù đến xưởng chăn nuôi giúp cô quản lý công việc, ở một mức độ nào đó mà , cũng coi như là ăn cơm mềm .