Thập Niên 70: Sống Lại Dạy Dỗ Nhà Chồng, Buôn Rau Thắng Lớn - Chương 640

Cập nhật lúc: 2026-02-19 01:45:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thẩm Hạ Hoa suy nghĩ một lát lắc đầu.

Quay về , vẫn sẽ bán thôi, ai sẽ bán cho hạng nào. Chi bằng đàn ông mắt ...

Đêm thứ hai khi Thẩm Hạ Hoa gả cho Tưởng Duy Nhân, cô xuất hiện trong phòng của Tưởng Duy Dân, khiến sợ tới mức suýt chút nữa thì hét lên.

"Cô, cô, đến đây?"

Thẩm Hạ Hoa nghiêng đầu , giọng u uẩn:

" ... vẫn kết hôn?"

, con trai út mà bà Tưởng chạy đôn chạy đáo cưới vợ về xung hỷ mới mười tám tuổi, còn Tưởng Duy Dân - bao giờ quan tâm đến chuyện chung đại sự, ai cũng nghĩ thể tự tìm vợ - thực chất hai mươi tám . Ở thời đại , đúng chuẩn là một "lão nam nhân" ế vợ.

Hồi Tưởng Duy Dân còn trẻ thì mải mê xông pha trận mạc, khó khăn lắm mới định một chút thì bận rộn thành chức trách công việc. Thêm đó, trong nhà và đứa em trai khó chiều như , cảm thấy cưới cô gái nhà nào về thì cô gái đó cũng coi như xui xẻo tám đời.

Thế nên từng cân nhắc đến chuyện .

Cho đến một ngày, Thẩm Hạ Hoa cứ chằm chằm như .

"... Không , đúng là kết hôn. cô, cô, cô là..."

, chẳng chấp nhận gả cho Tưởng Duy Nhân, trở thành em dâu của ? Thế mà giờ chạy phòng ?

Trời đất ơi, Tưởng Duy Dân cảm thấy rước một quả l.ự.u đ.ạ.n về nhà .

" là vì về vẫn sẽ bán tiếp." Thẩm Hạ Hoa chẳng hề cảm thấy đang chuyện gì bại hoại phong tục cả.

" cam tâm gả cho em trai , nhưng các bỏ 100 đồng mua , nha đầu, đầu bếp, ở đều ."

"Thời đại mới , cô nương ạ." Tưởng Duy Dân lên tiếng đính chính: "Không còn nha đầu, đầu bếp ở nữa ."

"Ồ, là em gả cho nhé?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-640.html.]

Tưởng Duy Dân suýt nữa thì sặc nước bọt của chính .

Ban ngày vất vả lắm mới mắng cho bà tỉnh , ép Thẩm Hạ Hoa phòng với thằng út, buổi tối xuất hiện trong phòng , sợ ngày mai sẽ tố cáo nhắm nhe em dâu mất.

Trời cao đất dày ơi!

"Cô cô nàng, cô về ngủ ! Mau về ! Hậu thế chúng , cô đồ đạc gì cần mang theo thì mau thu dọn ."

Thẩm Hạ Hoa gì để mang theo chứ? Cô trói gả đây, ngoài bộ quần áo , nơi chẳng thứ gì thuộc về cô cả.

Có điều..: "Theo quy củ, ngày mai về nhà đẻ đúng ?"

À, đúng là chuyện như .

"Vậy cô... về ?"

" sợ, đưa về."

Tưởng Duy Dân: ???

"Không , ..."

"Tưởng Duy Nhân dậy nổi, tổng đưa về nhà đẻ chứ? Chẳng lẽ để về một ?"

Nếu thật sự để Thẩm Hạ Hoa về nhà đẻ một , từ đứa trẻ ba tuổi đến bà lão tám mươi đều sẽ mắng nhà họ Tưởng sống gì.

"Được ! đưa cô về! Giờ cô về chỗ ngủ !"

Thẩm Hạ Hoa thong dong về, cô phòng riêng, chỉ trải một tấm đệm đất ngay trong phòng Tưởng Duy Nhân.

Ánh mắt Tưởng Duy Nhân cô vẫn âm trầm như cũ, nhưng Thẩm Hạ Hoa chẳng buồn quan tâm, trải xong đệm là thổi tắt đèn dầu xuống.

"Có tìm ?" Trong bóng tối mịt mù, giọng âm u của Tưởng Duy Nhân vang lên cách đó xa: "Cô tưởng ôm chân là vạn sự đại cát ?"

" cho cô ! Người cô gả là ! Đã bái đường thành ! Cô là của ! c.h.ế.t cô cũng thủ tiết cho ! Đừng ngoài nhục mặt ... cái đồ lăng loàn, giữ đạo vợ... khụ khụ khụ!"

Loading...