" , phì phì phì..." Cắn một hạt hướng dương đắng, Lương Sinh Đệ nhổ liên tục mấy cái.
"Các tiếp tục ruộng thì cứ thôi, dù mỗi cũng chia nửa mẫu đất, các trồng thì cứ trồng nửa mẫu của , ai trồng thì đem nửa mẫu của cho thuê. Chuyện đơn giản thế mà? Sao rùm beng lên thế?"
Dù bà cũng chẳng ruộng tí nào, Lương Sinh Đệ lấy một viên kẹo bỏ miệng, hạt hướng dương nãy đắng thật đấy!
"Bà nội!" Lâm Thục Mỹ nhỏ giọng phản đối: "Con mới mang 5 viên kẹo thôi! Bà ăn hết 4 viên !"
"Thì cháu lấy thêm là chứ gì." Viên kẹo ngọt lịm giãn khuôn mặt đang nhăn nhó vì đắng của bà: "Tiện thể lấy cho bà ấm nước đây, kẹo xốp nhiều bột quá, nghẹn cả cổ."
Lâm Thục Mỹ: ...
Hai bà cháu cứ thế thản nhiên tán dóc, để ý lời của Lương Sinh Đệ gây sóng gió lớn thế nào cho đám ruộng.
thế! Đất là của tập thể, chứ trong tay già nào mà văn tự bán đất. Chia ruộng về hộ thực chất cũng là chia theo đầu , chứ chia theo hộ, cho thuê cũng là tính theo đầu .
Mã Đức Tường chẳng ! Vạn nhất mảnh ruộng nào tự trồng mà kẹt giữa những mảnh cho thuê, thì đổi chỗ cho . Vậy ruộng của cho thuê, chỉ cần bản đồng ý là xong chuyện !
"Này! Các trồng thì cứ tự mà trồng. Yên tâm , một mẫu đất của hai , chúng con chắc chắn động !" Tam Ni với ông bà nội ruộng: "Dù chúng con cũng ruộng nữa , đến vụ xuân vụ mùa, hai mẫu đất đó cũng đủ cho ông bà bận rộn , đừng tơ tưởng đến mấy mẫu khác nữa."
Sau khi xong vụ thu hoạch năm ngoái, ngày nào cô cũng đến phố vải trình diện, thế mà cũng mấy đơn biên dịch thật. Có một đơn là của Từ Phát Đạt, ông chủ Từ kiếm nhiều tiền nên trả cũng sảng khoái. Hai nhà tuy đưa một lúc một trăm đồng như ông chủ Từ.
20 đồng một cũng đủ cho Tam Ni việc vặt cả tháng trời đây .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-550.html.]
Những lão đầu lão thái đó cũng từng nghĩ đến cách , nghĩa là đất đai trong nhà chia nhỏ , đám thanh niên đều ruộng, đất của trẻ con chắc chắn là theo cha .
Những giữ đất chỉ một bộ phận trung niên bốn năm mươi tuổi, nhiều nhất vẫn là đám già sáu mươi. Họ ngoài cũng chẳng gì, chi bằng ở nhà ruộng.
Cuối cùng, cả thôn Tứ Hà cộng đến gần hai trăm mẫu đất cho thuê, điều vượt xa phạm vi thầu của hộ nông nghiệp lớn , Mã Đức Tường cũng ngẩn .
Thế là thế nào? Tự chạy đôn chạy đáo khắp thôn, bao nhiêu nhà cãi từ sáng đến tối, cuối cùng với là họ chỉ cần 100 mẫu, cho thuê thì các về ruộng ?
Anh sợ đ.á.n.h c.h.ế.t lắm, thật đấy.
Cuối cùng tự bỏ tiền túi mua quà đến gặp hộ thầu , bảo là đại ca ơi thầu thêm chút , thầu nhiều thì lãi nhiều mà! ?
Anh bảo một lúc bỏ nhiều tiền thuê thế ? Không , thôn bảo lãnh cho , cứ đợi thu hoạch xong bán lấy tiền trả tiền thuê cũng .
Tất nhiên là nếu thì khi bán lương thực, ưu tiên bán cho thôn là nhất.
Ồ, bảo bán cho nhà nước trợ cấp ? Thế thì , chắc chắn để kiếm tiền chứ? Thôn á? Thôn sẽ với họ! Anh cứ yên tâm !
Trên đường về Mã Đức Tường còn tự thở dài.
Người cứ bảo quan thương cấu kết, quan thương cấu kết, cái chức quan nhỏ của chẳng kiếm đồng nào mà còn tự bỏ tiền túi thế ? Sao chẳng thấy ai đến tặng quà cho nhỉ?