Thập Niên 70: Sống Lại Dạy Dỗ Nhà Chồng, Buôn Rau Thắng Lớn - Chương 494

Cập nhật lúc: 2026-02-19 01:41:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

...

"Em, em đến Cổ Hoa ? Xa như thế..." Cơm bày ngay mặt mà Thẩm Xuân Hoa cũng chẳng buồn ăn.

Thẩm Xuân Hoa bao giờ nghĩ rằng còn thể gặp Đông Hoa. Dù kiếp đến tận năm bảy mươi tuổi hai chị em cũng gặp , cô cứ ngỡ Đông Hoa hoặc là chạy thật xa, hoặc là ...

Kết quả ngờ tới, em ở ngay Cổ Hoa, ở cái nơi cách đầy hai trăm cây đường chim bay , mà đời chẳng bao giờ gặp !

Năm đó khi họ chia tay, em mới 15 tuổi, lứa tuổi như nụ hoa chớm nở, thoắt cái 16 năm trôi qua, giờ đây khóe mắt chân mày cũng đầy nếp nhăn. tinh thần vẫn , chắc là sống cũng .

Đông Hoa toét miệng , nụ dịu dàng: "Thì còn đến thế nào nữa, bộ, bơi qua sông, nhờ thuyền, ké xe bò. Hồi đó em chẳng đang về hướng nào, cứ thế mà thôi.

Trên mặt thì bôi đầy tro, tóc cũng em cắt cụt ngủn, giày thì rách nát cả đế, đến ăn mày cũng chẳng thèm cướp quần áo của em. Đến đây thấy em bảo chắc hồi chạy nạn những năm sáu mươi cũng chỉ đến thế là cùng."

Những nếp nhăn nhảy múa khuôn mặt cô, nhưng toát lên vẻ an hòa, tĩnh lặng. Dù khổ cực gian nan đến thì cũng qua , chẳng ?

"Ban đầu em cũng ở nông trường , con thuyền đ.á.n.h cá nhỏ em nhờ đưa em đến mấy thị trấn phía bên , suýt chút nữa thì bắt. mà... vì một vài sự nhầm lẫn mà em đưa đến nông trường .

Lúc đó ở đây cũng khá lộn xộn, thanh niên tri thức xuống nông thôn, trí thức điều chuyển xuống cơ sở, đông nghịt cả một vùng. Việc đồng áng em đều , giọng cũng khác biệt quá nhiều, giúp em một cái phận giả thế là cứ thế ở thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-494.html.]

Đông Hoa rõ ràng kể chi tiết chuyện năm xưa với Thẩm Xuân Hoa, chỉ qua loa đại khái cho xong chuyện, nhắc đến tờ năm đồng mà Thẩm Xuân Hoa cho cô năm đó:

"Tờ tiền đó em vẫn còn giữ đấy! Chưa tiêu ! Hồi đó để lấp đầy cái bụng, em cứ mải miết lên núi, xuống nước tìm đồ ăn. Những lúc đói đến phát điên, em sờ tờ năm đồng chị cho giấu trong áo lót, nghĩ rằng vẫn còn năm đồng đây, kiểu gì mà chẳng sống tiếp ."

Thẩm Xuân Hoa nụ của em gái, dường như thấy hình ảnh cô bé 15 tuổi một chạy con đường tăm tối, trong bộc phát một ý chí sinh tồn mãnh liệt.

"... Hai cha con nhà đồ tể đó, em còn nhớ ? Năm ngoái, hai cha con họ tuyên án t.ử hình ."

"Em ." Thẩm Đông Hoa chút ngạc nhiên: "Hôm hai cha con họ diễu phố xử b.ắ.n, em đặc biệt bắt tàu hỏa qua đó để xem đấy."

Thẩm Xuân Hoa lập tức trợn tròn mắt, lúc đó cô lầm, bóng dáng đó đúng là Đông Hoa!

"Vậy em, em đến tìm chị? Địa chỉ nhà chị em mà!"

Nhắc đến chuyện , Đông Hoa cũng thở dài: "Em vốn định khi xem xong kết cục của hai con súc vật đó sẽ đến tìm chị, nhưng mợ của chồng em đột nhiên đổ bệnh, và biểu của vội vàng về, nên em và chồng em đành đưa gia đình họ về Cổ Hoa ."

Thẩm Xuân Hoa hiểu, thế, các xem xử t.ử phạm nhân mà còn kéo cả gia đình cùng ?

Hồi Thẩm Đông Hoa bỏ trốn, cô chẳng dám đường thành phố, cứ chỗ nào hẻo lánh là đ.â.m đầu , thấy thuyền nào lớn một chút thậm chí còn bám mạn thuyền để nhờ qua sông. Ngày hôm đó một con thuyền đ.á.n.h cá nhỏ, cô quan sát lâu, xác định đó là một con thuyền lậu chui, cô mới đ.á.n.h bạo hỏi , thể cho cô nhờ một đoạn .

 

 

Loading...