Thập Niên 70: Sống Lại Dạy Dỗ Nhà Chồng, Buôn Rau Thắng Lớn - Chương 431

Cập nhật lúc: 2026-02-19 01:40:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

cứ nghĩ đến chuyện Tề Tiến Chu còn cha , là nhà đẻ, Lâm Quốc Khánh cảm thấy tính như thế, Tam Ni chịu thiệt.

Mà là bên phía Tề Tiến Chu, lão Thạch cảm thấy ở rể, Tề Tiến Chu chịu thiệt.

"Gia sản Tiến Chu mỏng , cha nó để tuy cũng con cụ thể, nhưng một hai nghìn đồng chắc chắn ! Thằng bé đó bình thường cũng tiêu pha gì, tích cóp đến bây giờ sẽ là con nhỏ.

Căn nhà xưởng phân cho nhà nó rộng những 70 mét vuông đấy! Ba gian phòng! Trước tết chỗ chúng nhà đổi nhà to, bán căn ở bên cho nhà khác, nhưng là tính theo giá 50 đồng một mét vuông đấy! Anh thử nghĩ xem, căn nhà đó của nó trị giá 3500 đồng!

Điều kiện ! Anh bảo nó ở rể! Lương tâm thấy đau !"

Nói , Lâm Quốc Khánh và Thạch Chí Cường đều là ngoài, thật sự thể quyết định vẫn là đám trẻ bọn họ.

Về chuyện đám cưới hai đầu, ý của Tề Tiến Chu là cần thiết.

"Thiệt thòi nào cũng chịu, cái gì cũng đòi chia đôi, nhưng thể sinh con? Thế chẳng Tam Ni thiệt thòi ?"

"Hơn nữa, rõ ràng là chị em ruột mà chia hai họ, ngoài còn tưởng là hai nhà khác , ho gì ?"

"Lúc bà nội mất thà , nếu thì cũng . Vậy con họ Tề còn quan trọng ? Ở rể chính là ở rể, đến lúc đó chắc chắn sẽ ở quê, an an phận phận mang họ Mã là ."

Lão Thạch nghẹn họng đến mức c.h.ử.i nó: "Mẹ kiếp, tao ở đó đôi co với của đối tượng mày cả buổi trời, kết quả mày đến dỡ đài của tao, mày sớm hả! Thằng ranh con, phí cả nước bọt của tao!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-431.html.]

Tề Tiến Chu hì hì nhét cho lão Thạch một vò rượu vàng: "Chú Thạch, chẳng cháu tìm là chú ! Nếu sớm là chú, chắc chắn cháu sớm kéo chú đến thôn Tứ Hà để hai bên gặp mặt !"

"Hoa Điêu mười năm! Không loại ngon đặc biệt, chú cứ cầm về tối uống tạm, hết cháu tìm cho chú."

Lão Thạch liếc y một cái, hừ một tiếng chẳng vui vẻ gì,

"Cái vò ba mươi năm mày tặng sinh nhật lão Trương hôm đó, đến giờ ông vẫn quý như báu vật cho bọn tao uống một ngụm, quả nhiên là sư phụ của mày, chứ ông chú nhỏ cái mặt mũi đó ."

"Đừng mà!" Tề Tiến Chu kêu lên một tiếng: "Sư phụ cháu bao nhiêu tuổi ! Hôm đó cũng coi như sinh nhật năm mươi của ông , cháu kiếm cho ông một bình chứ. Quan trọng là bây giờ cháu ... Chú Thạch yên tâm! Đợi ngày cháu kết hôn! Nhất định sẽ kiếm cho chú hai vò! Cháu đập nồi bán sắt cũng mua cho chú!"

Lão Thạch cuối cùng nhịn ha hả: "Còn đập nồi bán sắt nữa chứ! Mày cứ giữ mà yêu đương, nuôi vợ con ! Dù là ở rể cũng sống nhờ nhà vợ , !

Lúc yêu đương, chỗ nào cần tiêu tiền thì tiêu, đừng keo kiệt như lúc mày sống một , đến lúc đó kịp cưới đá đấy!"

"Cháu keo kiệt thế! Chắc chắn là chỗ cần tiết kiệm thì tiết kiệm, chỗ cần tiêu thì tiêu!" Tề Tiến Chu tươi rói, cũng Thạch Chí Cường cho : "Vậy mấy hôm nữa, chú và sư phụ cùng cháu đến thôn Tứ Hà một chuyến nhé, chú coi như trung gian, đến lúc đó hồng bao chắc chắn thể thiếu của chú !"

Lão Thạch xách vò rượu : "Tao còn cần hồng bao của mày ? Giữ hồng bao cưới !"

"Việc nào việc đó!"

Theo lý mà , đáng lẽ nhà họ Mã dẫn đến nhà Tề Tiến Chu để bàn chuyện , nhưng quy tắc là c.h.ế.t, là sống.

 

 

Loading...