Thập Niên 70: Sống Lại Dạy Dỗ Nhà Chồng, Buôn Rau Thắng Lớn - Chương 417

Cập nhật lúc: 2026-02-19 01:39:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc Tam Ni dù coi mấy lời đồn đại gì, cũng ép đến mức nhảy sông mất.

Lương Sinh Đệ dường như chợt phản ứng , lời đến cửa miệng, cố nuốt xuống, nhưng thấy ngứa mồm, đảo mắt một vòng đổi cách khác.

"Thời đại nào , còn thành phần với chả thành phần? Một thanh niên như , chắc chắn sẽ tìm đối tượng thôi! Đến lúc đó bà xem giúp cho, nhà cô gái lớn nào để ý chuyện đó, bà giới thiệu cho."

Câu của Lương Sinh Đệ mở máy của , khí lập tức sôi nổi trở .

" đấy, một thanh niên thế , còn sợ tìm vợ ?"

"Ái chà! Tiểu Tề! Cậu đừng thím lớn tuổi, bà chèo thuyền mui một mạch lên thành phố cần nghỉ đấy! Đi cùng ngõ hẻm quen bao nhiêu , việc giao cho bà khi thành thật!"

" thật! Thím quen mua rau bán rau, loại tin tức linh thông nhất! Theo thấy ! Người thành phố các đúng là lắm chuyện! Cái gì mà thành phần với thành phần! Bây giờ chẳng đều đang ăn buôn bán !"

" thế! Còn chẳng bằng nhà quê chúng ! Mười năm đều chẳng quan tâm thành phần! Huống chi là bây giờ!"

"Ấy! ! Tiểu Tề! Thành phố mà tìm ! Cậu cũng thể xem xét vợ quê mà!"

"Người ở thành phố cầm sổ lương thực ăn cơm, cưới vợ quê về, một tờ phiếu lương thực hai ăn ? Não để thế?"

Tề Tiến Chu bàn tán về , ăn hết bát cơm, đặt cái bát xuống, quẹt mồm một cái:

"Cháu thật sự để ý thành phố nông thôn , cùng lắm thì bỏ thêm ít tiền mua lương thực từ nông thôn lên thôi, chút tiền cơm cháu vẫn lo ."

Cánh đàn ông lập tức ồ lên trêu chọc:

"Thím ơi! Thế thím tìm cho Tiểu Tề thật kỹ ! Gái quê chỗ chúng thiếu gì!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-417.html.]

" đúng! Ấy! Ở đây chẳng một ! Con bé Tam Ni nhà cũng là một cô gái nhất hạng đấy!"

"Ấy! Tam Ni chẳng ở nhà kén rể ! Cậu giới thiệu kiểu đúng là mù tịt!"

Một đàn ông huých cùi chỏ bên cạnh nhanh mồm nhanh miệng nhất, lời Tam Ni tuyên bố bên ngoài truyền khắp thôn Tứ Hà từ lâu . Hồi tết bao nhiêu khua môi múa mép, chọc cho bà cụ Mã tức đến mức suốt ngày chạy ngoài đính chính.

Mấu chốt là Tam Ni nhận cái cách , thế nên bà cụ Mã chạy gãy chân cũng vô dụng.

Tề Tiến Chu nhướng mày: "Ở rể?"

" thế, nhà lão Mã bọn họ sinh 9 đóa kim hoa!" Người đàn ông thật thà dùng tay hiệu chín: "Không con trai, thì chỉ đành giữ một đứa ở nhà con trai nối dõi tông đường thôi."

"Thực con trai cũng chẳng , 9 con rể, lễ tết đến, rượu ngon uống hết, t.h.u.ố.c lá hút xong, bao nhiêu ha ha ha ha!"

" đúng! Còn tốn tiền sính lễ! Ha ha ha ha..."

...

Chủ đề dần dần lệch sang hướng khác, còn bàn luận về vấn đề hôn nhân của thanh niên nam nữ nữa, mà chuyển sang thảo luận về vấn đề gia đình của thế hệ .

Tam Ni là nhỏ tuổi nhất ở đây, vốn dĩ cũng chẳng chen câu nào, cũng chen , chỉ cúi đầu ăn cơm, ăn xong thì cùng mợ dọn dẹp bát đũa. Thỉnh thoảng ngẩng đầu lên, phát hiện Tề Tiến Chu vẫn đang chằm chằm.

Tam Ni nhíu mày, mặc dù ánh mắt của Tề Tiến Chu rõ ràng kiểu lưu manh, nhưng cô vẫn thích cảm giác lắm, khiến bực bội, lý do cụ thể.

Tề Tiến Chu cũng , ăn cơm của cũng thể cứ đại gia mãi , giúp các cô bê đồ lên xe ba bánh, còn gấp gọn mặt bàn để sang một bên.

 

 

Loading...