Thập Niên 70: Sống Lại Dạy Dỗ Nhà Chồng, Buôn Rau Thắng Lớn - Chương 414

Cập nhật lúc: 2026-02-19 01:39:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tam Ni bất giác "chậc" một tiếng, thật, cô cũng mời bữa cơm lắm. Người trông vẻ tà ma, lúc gọi cô cảm giác cũng dẻo mỏ. Cô thích lắm.

Hơn nữa, là tài xế của nhà máy gang thép thành phố, chắc cũng thiếu bữa cơm của .

Cậu hình như khá với nhà máy gang thép, bỏ tiền mua ít hộp quà nhờ mang qua giúp . cô chỉ thể đảm bảo là thứ nhất thể mua trong khả năng, còn coi trọng thì đó là chuyện của .

thành phố, là dân quê, vốn dĩ cách.

Trong đầu Tam Ni nghĩ ngợi lung tung, đặt thùng cơm lên bếp bắt đầu hấp.

Bên , Tề Tiến Chu lái chiếc xe tải lớn lắc lư lắc lư đến cổng làng Tứ Hà.

Ừm, ban ngày và ban đêm quả thật sự khác biệt lớn.

Ban ngày trông còn quê hơn.

Tề Tiến Chu hạ cửa sổ xuống, thò đầu : "Ê! Bác ơi!"

Một đàn ông trung niên ăn mặc kiểu nông dân điển hình dừng bước đầu , Tề Tiến Chu toe toét hơn,

"Bác ơi, cho cháu hỏi nhà Lâm Quốc Khánh ở ạ? Cháu đến giao thép."

...

Tam Ni nấu cơm xong cũng vội mang . Thẩm Xuân Hoa sẽ về kịp bữa trưa, lúc đó thể dùng xe ba bánh chở .

Địa chỉ nhà mới thực cách nhà cũ một đoạn khá xa. Nhà cũ gần cổng làng, nhà mới ở đầu của cánh đồng, đạp xe ba bánh cũng mất 10 phút. Chứ đừng là vác thùng cơm bộ qua đó.

Chỉ sợ bên đặt thùng cơm xuống, về lấy thức ăn thì cơm bên trong nguội cả .

Hai thùng cơm lớn, cá diếc khô ướp bã rượu, váng đậu mốc hấp, thịt kho cải khô, bắp cải xào trứng, cần tây xào đậu phụ khô, hẹ xào nấm, thêm một chậu canh măng cải muối nóng hổi, bữa trưa cho mười hai đều ở đây cả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-414.html.]

Thức ăn cơ bản đều dùng chậu để đựng, bên đó là đàn ông, nhiều ăn nhiều, nào thức ăn thừa, Tam Ni còn sợ nấu ít quá. Mọi đều mang theo hộp cơm nhôm và đũa của , cần họ mang bát qua nữa.

Thùng của chiếc xe ba bánh đặt phẳng, Tam Ni chỉ dám cẩn thận thành xe.

Từ xa, cô thấy một chiếc xe tải màu xanh lam đang đỗ ở đó, cô thấy quen mắt, nhưng dám chắc, dù góc ban đêm và ban ngày khác nhiều.

đột nhiên, cô Thẩm Xuân Hoa một câu,

"Ê, hôm nay bác tài Trương đổi xe ? nhớ xe của bác màu xanh lá mà."

Tam Ni: ... Tự dưng một dự cảm lành.

Đợi xe ba bánh dừng , liền thấy Lâm Phú Cường bên cạnh gọi,

"Ê, Xuân Hoa, hai đến ! Tam Ni ! Cậu Tề chẳng mấy hôm cứu cháu ? Hôm nay đến làng giao thép, thật là trùng hợp!"

Tam Ni liếc mắt qua, liền thấy Tề Tiến Chu từ thùng xe nhảy xuống, trời đông giá rét, cởi trần? Anh lạnh ?

Tề Tiến Chu thật sự lạnh, đống thép xe lúc nãy đều do vác xuống, bạn xem lạnh ? Người cứ toát mồ hôi, mà nhiệt độ bên ngoài thấp, cơ bắp vì ngoài lạnh trong nóng mà trông đỏ rực lên, một cảm giác m.á.u huyết sôi trào.

Tề Tiến Chu cởi trần đối diện với các đồng chí nữ cũng thấy hổ, toe toét chào hỏi.

"Ố, đồng chí Tam Ni, gặp ."

Tam Ni: ...

Thẩm Xuân Hoa thì khá vui vẻ, đỗ xe, xuống xe mở tấm chăn đậy thùng xe , ,

"Thế thì trùng hợp quá. Tiểu Tề ăn cơm cùng chúng một bữa nhé! Thức ăn chắc chắn bằng nhà ăn của nhà máy gang thép các , coi như ăn tạm. Buổi chiều việc gì ? Nếu việc gì, là tối ăn một bữa nữa!"

 

 

Loading...