Thập Niên 70: Sống Lại Dạy Dỗ Nhà Chồng, Buôn Rau Thắng Lớn - Chương 377

Cập nhật lúc: 2026-02-19 01:35:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hồi tưởng! Hồi tưởng! Hồi tưởng cái bí ngô già nhà ông!

Lâm Quốc Khánh giẫm đau đến nhe răng trợn mắt, bốn đứa con còn giả vờ chuyện gì.

"Nhìn cái gì mà ! Còn mau ăn cơm! Bài tập của các con xong !"

Cản Anh Siêu Mỹ: ...

Mãi mới đợi đến ngày mùng chín, thợ hồ dẫn theo t.ử, Lâm Quốc Khánh dẫn theo những đàn ông hẹn cùng đến khu đất nền mới.

Giờ lành đến, đầu tiên đốt hai tràng pháo cho náo nhiệt.

Hướng phong thủy xem từ lâu, thợ hồ xách một thùng vôi trắng, dọc theo khu đất phân chia, rắc vôi thành đường, năm sáu đàn ông rít t.h.u.ố.c mấy thật mạnh, bắt đầu vác xẻng cuốc lên đào loảng xoảng.

Hết cách, thời máy xúc, tất cả đều dựa sức .

Mảnh đất nhà Lâm Quốc Khánh thực khá lớn, cộng thêm mấy hôm nay đất cứng, trời sáng muộn, trời tối sớm. Tổng cộng bảy tám , mà đào gần một tuần mới gần xong móng nhà.

Lâm Quốc Khánh chỉ mặt ngày đầu tiên, đó thì thời gian nữa, cuối năm , y đòi nợ cho nhà máy.

Việc giám sát công trình đều đổ lên đầu Thẩm Xuân Hoa, tức đến nỗi khi Lâm Quốc Khánh , cô đá cho y một cái.

Người sốt sắng xây nhà là y, khởi công thời gian cũng là y! Trước đây ai sẽ đưa đón cô học lớp bổ túc văn hóa mỗi ngày? Ông xem đàn ông để gì!

Lâm Quốc Khánh đuối lý, y là ở nhà cùng việc nhất, nhưng liên quan đến nhiều tiền như cách nào, ai bảo việc kinh doanh là do y mang về? Năng lực càng lớn, trách nhiệm càng lớn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-377.html.]

Thế là dạo Thẩm Xuân Hoa bỗng trở nên bận rộn, sáng sớm giao trứng gà, dạo dậy sớm, vì còn về kịp nấu cơm cho ở công trường.

Buổi trưa đạp xe ba bánh chở cơm và bàn, cùng Lương Sinh Đệ đến đó ăn cơm với .

Xong đến chiều đưa một bữa điểm tâm qua, việc chân tay đói nhanh, bữa chiều thể thiếu.

Rảnh rỗi thì giúp đào đất cùng, còn xem cốt thép xi măng đưa từ ngoài thôn thiếu .

Vốn còn định xem nên cung cấp thêm bữa tối , vẫn là Lâm Phú Cường dẫn đầu mở miệng bảo thôi, bây giờ trời tối sớm, họ thời gian dài, về nhà ăn cơm cũng kịp, cần Thẩm Xuân Hoa tốn kém nữa.

Thẩm Xuân Hoa tỏ vẻ ngại quá, trong lòng thì thở phào nhẹ nhõm, cơm cho mười mấy thực sự nhẹ nhàng chút nào. Hơn nữa cách một ngày buổi tối còn vội học.

May mà hôm đó Lâm Quốc Khánh tìm Lâm Phú Cường đầu tiên, nếu lúc e là thật sự ai giúp cô đỡ .

Công việc buộc cốt thép thực đều thạo lắm, dù phức tạp như thế. Đầm c.h.ặ.t nền đá, lát đá tảng, đặt xong chân tảng cho mỗi cột và xây móng tường, thế là coi như xong phần nền móng.

Còn bây giờ, nào là buộc cốt thép, trộn bê tông đổ , đổ móng bè, dầm móng... cảm giác đang giúp, mà là đang học kiến thức của thế giới mới .

Lâm Quốc Khánh đó bảo thợ cả chọn ngày lành tháng mới đến các kiểu, cô còn tưởng là một đàn ông trung niên, thậm chí là một ông lão. Kết quả thợ cả đó còn ít hơn Lâm Quốc Khánh và cô vài tuổi, nhưng hơn mười năm kinh nghiệm trong nghề .

Trước đây còn chuyên tâm theo đội thi công tỉnh lỵ mấy năm trời, chính là để học chút kỹ thuật mới nhất về, chẳng thế mà cầm xấp bản vẽ chỉ huy đấy.

Đàn ông tụ với cũng chẳng khác đàn bà là mấy, đám Lâm Phú Cường hừ hừ ha ha tán gẫu chuyện thế giới bên ngoài, thợ cả ở bên đặc khu chỗ nào cũng đang thi công, chỉ cần chịu khó bán sức, cho dù là bê gạch, một tháng kiếm cả trăm đồng cũng thành vấn đề!

 

 

Loading...